04/06/2021 11:35 View: 1329

Truyện ma kinh dị: Bí ẩn 12 cung hoàng đạo (P6)

0 giờ 0 phút 0 giây….

Mã Mã vẫn thao thức trước màn hình Lap.Không biết bắt đầu từ bao giờ,Mã Mã không thể nào ngủ nổi khi chưa đến nửa đêm.

thien binh tren xe buyt, truyen ma 12 cung hoang dao

Nhà thờ Đức Bà hôm nay đánh chuông nhiều hơn mọi lần…

Tiếng chuông là lời an ủi của những người ở thế gian này gửi về 1 cõi xa xăm nào đó, nơi có những linh hồn vẫn còn vương vấn nơi này.

"Buzz" - tiếng Y! báo có tin nhắn.Tin offline của Nguoibantrongbongtoi

"…Hãy nhìn lại suốt khoảng thời gian chúng mày đã sống để chào đón bàn tay của Tử Thần…"

- Nhảm nhí! - Mã Mã đóng màn hình Lap xuống.

Tỏ vẻ tức giận với cái Lap cũng chả ích gì…Mã Mã đột nhiên lại thở dài. Trước giờ cô rất hiếm khi thở dài…nhưng từ khi những chuyện quái gở này xuất hiện, không đêm nào Nhân Mã không phải lăn lộn trong tiếng thở dài thế này.

________o0o________

- Bình Nhi, có quà cho con này! - tiếng mẹ Thiên Bình vọng ra từ cánh cổng.

- Gì thế ạ?

Thiên Bình tất tả chạy ngay xuống lầu. Bà mẹ tươi cười đưa cho đứa con gái chiếc hộp giấy hình chữ nhật.

- Bà gửi cho con đấy! Là cuốn hồi kí ông con đã làm trước khi mất, nó ghi lại những hình ảnh của con từ lúc mới sinh ra cho tới bây giờ. Đây là món quà vô giá ông dành cho con đó!

Buổi tối khi đã hoàn thành công việc ở lớp học múa, Thiên Bình mới ngồi nghiền ngẫm từng trang trong cuốn hồi kí đó 1 mình trên phòng…

Trang đầu tiên là 1 đứa bé sơ sinh còn quấn tã………

"Ngày…tháng…năm…

Cháu của ông mới sinh ra đã là 1 thiên thần….hi vọng cháu sẽ mau lớn và làm ngôi nhà này bớt hiu quạnh, cháu nhé!"

Trang tiếp theo là ảnh Thiên Bình khi vào học tiểu học…………….

"Ngày…tháng…năm…

Thoắt cái, cháu của ông đã cắp sách đến trường rồi! Ông thường hỏi cháu sau này thích làm gì, nhưng cháu chỉ ậm ừ…Cháu của ông còn thơ dại quá…Nhưng rồi cháu sẽ biết được mình thật sự muốn làm gì!"

Trang thứ 3 là hình ảnh Thiên Bình mặc đồng phục cấp 2………………………….

"Ngày…tháng…năm…

Cháu của ông bây giờ đã là học sinh trung học. Duyên dáng và nữ tính hơn trước…Cháu bảo cháu muốn trở thành 1 diễn viên múa. Ông mừng cho cháu, cuối cùng cháu cũng tìm thấy ước mơ của mình!"

Trang thứ 4 là ảnh Thiên Bình chụp trước cổng trường Twenty Stars với các bạn ngày đầu năm học……

"Ngày…tháng…năm…

Trên giường bệnh, tự dưng ông đã bật khóc khi cháu gửi cho ông tấm hình này. Cháu của ông lớn hẳn rồi, đã là 1 cô gái trưởng thành, không còn là đứa cháu bé bỏng ngày xưa nữa. Cháu nói cháu vẫn kiên trì với ước mơ của mình…Chúc mừng cháu! Nhưng ông sợ mình không còn được bao lâu nữa…"

Thiên Bình đã đọc và khóc rất nhiều với những khoảnh khắc đáng nhớ trong đời mình được ông lưu lại. Cô cứ ngồi mải miết trên bàn cho tới khi nghe tiếng mẹ gọi mới chạy xuống ăn cơm…

Sau khi Thiên Bình đi…Căn phòng lại chìm vào bóng tối…Và…ngăn tủ bàn học tự dưng mở ra…

1 cánh tay trắng muốt từ trong ngăn bàn thò lên mò mẫm cuốn sách rồi lôi nó vào trong….

1 lúc sau, Thiên Bình quay lại với cuốn sách. Dưới ánh đèn bàn, cô lật đi lật lại từng trang sách, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Những dòng chữ,…tấm hình,…biến đâu mất cả rồi!

Thiên Bình cứ lật phần phật từng trang, bỗng phát hiện bìa sách trở nên rất ẩm ướt, những trang bên trong thì chuyển sang màu vàng ố…Thiên Bình đưa bàn tay lên xem…Có cái gì đo đỏ, sền sệt trên ngón tay cô…

"Mực!? Mực đỏ ở đâu ra vậy?"

Thiên Bình đưa ngón tay đến gần hơn mới phát hiện thứ chất lỏng đó có mùi tanh tưởi và hôi thối lạ thường.

"Mùi máu!"

Thiên Bình hoảng hốt giật lùi ra sau.

Những trang sách ố vàng hiện lên từng dòng chữ xiên xẹo được viết bằng máu:

"…Đây là quyển hồi kí đáng bị nguyền rủa…Vì nó đã ghi lại cuộc đời của kẻ đáng chết như mày…Bất kì ai đọc quyển sách này đều phải cùng mày xuống địa ngục…."

Thiên Bình hét lên rồi bỏ chạy ra khỏi phòng…

Ở phòng khách, mẹ cô đang đọc sách. Thấy con gái có vẻ khác thường, bà đặt cuốn sách xuống bàn rồi hỏi:

- Chuyện gì vậy con?

Thiên Bình không trả lời, cô lấm lét nhìn cuốn sách trên bàn. Là cuốn sách quái quỷ đó, nó đã xuất hiện ở phòng khách từ lúc nào. Và..mẹ cô đang với tay lấy nó.

- Dừng lại!

Thiên Bình vội giật lấy cuốn sách trên tay mẹ mình quăng đi trước khi bà kịp đọc nó. Nhưng khi chạm đất, cuốn sách trở lại là cuốn tiểu thuyết rất bình thường.

"…Mày…đáng bị nguyền rủa…Mày đáng bị nguyền rủa…."

Một giọng nói the thé khó nghe văng vẳng đâu đây…Ở trong ngôi nhà này…Thoắt ẩn thoắt hiện…1 thứ âm thanh ma mị đến gai người…

Thiên Bình không tài nào ngủ được. Cứ nhắm mắt lại thì những hình ảnh đó lại hiện về…

Lớp học múa, trường tiểu học Little Stars…

- Song Ngư, em làm múa chính trong buổi diễn sắp tới nhé!

Song Ngư cười hớn hở trong khi Thiên Bình và Thiên Yết sụ mặt xuống đầy thất vọng.

- Thưa cô, sao lại không chọn em hoặc Thiên Bình ạ? - Thiên Yết bất mãn.

- Ừm…cái này…các em không cần biết đâu!

Mãi cho tới khi ra về, Thiên Yết vẫn không khỏi ấm ức, nó vừa đi vừa dậm chân bình bịch:

- Thật là bất công! Tại sao lại chọn con nhỏ bệnh hoạn đó múa chính? Nhỡ đâu trước buổi diễn nó lại giở trò tuột canxi máu mà xỉu tại chổ thì sao!?

- Thôi…Bỏ đi! Cậu không biết cô giáo là em của mẹ nó à? Mẹ nó mất sớm nên cô nó thương nó như con đẻ, biết nó ốm yếu mà vẫn cố tình cho nó múa chính đó!

Đến cầu thang, cả 2 bắt gặp Song Ngư đang tung tăng với đôi giày múa mới trên tay. Thấy Thiên Bình và Thiên Yết, Ngư Ngư hồn nhiên khoe đôi giày xinh xắn của mình:

- Cô cho mình đó! Cô nói mang đôi giày này trong buổi diễn sẽ gặp may mắn!

- Con nhỏ này! - Thiên Yết nghiến răng

- Mày tưởng có người nâng đỡ thì giỏi lắm à?

Yết hầm hầm xông lại chỗ Song Ngư. Bình Nhi định ngăn lại nhưng không kịp, Yết đã thẳng tay xô Ngư Ngư té nhào xuống cầu thang…

Ngư Ngư bị thương nên phải nhập viện…Bác sĩ bảo là nó không múa được nữa nên vị trí chính được giao cho Thiên Bình.Lúc Song Ngư nằm viện, Thiên Bình cũng có ghé thăm.

- Cậu đến đây làm gì? - Ngư Ngư hỏi. Hình như nó đã khóc rất nhiều, 2 mắt nó đỏ hoe.

- Bây giờ thì mấy người vừa lòng chưa? Mấy người là đồ xấu xa!

- Mình…thay Thiên Yết xin lỗi cậu.

- Khỏi cần xin lỗi! Mấy người thông đồng nhau chứ gì! Bây giờ thì trả chân lại cho tôi đi! Trả chân lại cho tôi!

Song Ngư như muốn phát điên lên, nó ném tất cả những gì nó vớ được vào người Thiên Bình.

- Thật quá đáng! .... Thiên Bình bắt đầu nổi giận

- Cầu trời cho cậu tàn phế luôn đi! Cậu được múa chính cũng là nhờ có bà cô làm giáo viên dạy múa thôi, chứ thật ra cậu không có tài cán gì đâu! Tốt nhất cậu biết điều 1 chút đi. Không có cậu, đội mùa vẫn hoạt động tốt và tôi sẽ luôn được múa chính! Cậu là 1 kẻ dư thừa!

Nói rồi, Bình Nhi hậm hực bỏ về trong tiếng la hét, khóc lóc thảm thiết của Song Ngư…

Bình Nhi càng nghĩ càng thấy sợ…Nếu Song Ngư còn sống, có lẽ cô đã không ân hận thế này…Nhưng bây giờ nó chết rồi…Và nó đang hận cô đến thấu xương…Nhất định, nhất định nó sẽ trả thù!

Tiếng động lạ bổng dưng xuất hiện kéo Thiên Bình ra khỏi dòng kí ức mù mịt đó.

"Tiếng gì thế nhỉ?" - Thiên Bình ngồi dầy nhìn quanh.

Tiếng động rất lạ…Nó giống như tiếng mèo kêu…nhưng khi lắng tai nghe kĩ, nó lại giống như tiếng khóc trẻ con…Ban đầu, nó cứ thấp thoáng lúc gần lúc xa, nhưng càng nghe, nó lại càng văng vẳng bên tai…

Thiên Bình hé cửa phòng ra đưa mắt nhìn quanh…Không có ai cả, mọi thứ hoàn toàn vắng lặng. Bình Nhi mở đèn hành lang, men theo bức tường xuống cầu thang…Cô cảm nhận được, càng ngày mình càng đến gần tiếng khóc hơn.

"Oaaaoaoaoo..oao..oa..oa.oaoa…."

Tiếng khóc mỗi lúc 1 to hơn…Thiên Bình đặt chân xuống bậc thang đầu tiên…Cảm giác lạnh toát từ mắt cá chạy ngược lên trên làm mồ hôi vã ra không ngừng. Có cái gì đó vừa chạm vào chân cô! Cổ họng nghẹn ứ không nói được lời nào, Bình Nhi từ từ cúi xuống…

Một đứa trẻ sơ sinh với nước da trắng bệch như xác chết đang ôm ấy chân cô…Nó kêu khóc oang oang và nhìn cô với đôi mắt đỏ lừ…Thiên Bình nhận ra đứa trẻ này…Nó…chính là hình ảnh của cô khi còn bé!

Trời ơi, nó từ trong tấm ảnh bước ra sao?????

Thiên Bình cảm thấy chân mình như bị đóng băng. Đến khi đứa trẻ mở to cái miệng rộng ngoác đỏ lòm của nó ra thì cô mới hoảng loạn bỏ chạy và trượt chân té nhào xuống cầu thang.

Thiên Bình đến lớp học múa ban đêm với cái chân khập khiễng. Suốt buổi tập hôm đó, cô cắn răng chịu đựng cái chân đang đau nhức từng cơn để hoàn thành xong mấy động tác cuối cùng. Nhưng Bình Nhi vẫn cảm thấy mình chưa hoàn hảo lắm, cô xin ở lại ngoài giờ cho tới khi cảm thấy ưng ý với bản thân mình.

Đã 8 giờ tối và mọi người đã về hết, chỉ còn Thiên Bình đang lê từng bước nặng nhọc dưới ánh đèn mờ mờ của dãy hành lang.

"Ha…ha..ha…." - có tiếng trẻ con cười khúc khích…cả tiếng bước chân bình bịch…tiếng bộp bộp của quả bóng da chạm đất…

"Ai còn chơi bóng giờ này nhỉ?" - Bình Nhi bắt đầu thấy lòng mình cựa quậy, xôn xao.

Một cái bóng chợt lướt qua trước mặt Thiên Bình…

Cái bóng nhỏ nhắn, tóc dài ngang lưng với quả bóng trên tay….

"Ha…ha…ha…." - tiếng cười đùa càng lúc càng nghe rõ hơn.

Thiên Bình bấm môi thật chặt, cô vịn vào cầu thang đi từng bước thật chậm xuống lầu. Trong lòng tự nhủ chắc là mình sợ quá nên sinh ảo giác đấy thôi. Lạy Chúa tôi, hi vọng là mọi chuyện đúng như Bình Nhi nghĩ.

"Bộp…bộp…"

Một quả bóng không biết từ đâu lăn xuống chân Thiên Bình…

Bình Nhi nhìn trân trân vào quả bóng. Cái quái gì thế này? Ở đâu lại ra cái thứ này? Ở đây, vào giờ này không thể có người chơi bóng! Bình Nhi ngước lên lầu - nơi cô đoán là chổ bắt đầu của quả bóng. Chẳng thấy ai cả. Nhưng khi Thiên Bình vừa nhìn xuống thì có cái gì đó nhảy xổ lên người cô…

Bình Nhi kinh hoàng khi thấy 2 cánh tay trắng muốt bám chặt lấy lưng mình…

Và 1 cái đầu tóc dài đặt lên vai cô…Đó chính là Thiên Bình khi còn học tiểu học!…Nhưng…nó gớm ghiếc, kinh tởm với gương mặt trông y như bức tượng thạch cao và đôi mắt tròn vo, đỏ ngầu đang nhìn cô chằm chằm…

Thiên Bình hét lên kinh hãi và cố vẫy vùng để hất nó ra. Nhưng nó dường như là 1 khối u bất trị, bám dính Thiên Bình không buông. Nó kêu lên the thé như tiếng mèo hoang rồi ghim hàm răng tởm lợm của nó vào Bình Nhi.  Máu tươi chảy ra từ vết cắn của nó nhuộm đỏ phần vai và ngực của Thiên Bình…

Ý chí sinh tồn trong phút chốc trở nên mạnh liệt, Thiên Bình hất được con quái vật kinh tởm đó ra khỏi người mình rồi bỏ chạy trong cơn hoảng loạn. Cô chạy đến trạm xe và nhảy ngay lên chiếc xe bus vừa ngừng bánh.Xe bus giờ này rất ít người, vài vị khách lèo tèo dần rời khỏi xe hết, cuối cùng chỉ còn mỗi Thiên Bình, vì nhà cô hơi xa.

Bình Nhi lạnh toát cả người, cô liên tục lau mồ hôi trên gương mặt trắng bệch của mình…Từ chiếc ghế bên cạnh bổng phả ra 1 làn hơi lạnh toát…Thiên Bình chợt phát hiện ra bên cạnh mình còn có 1 cô bé mặc đồng phục trường cấp 2 nãy giờ ngồi im như thóc…Im lặng đến mức cô không xác nhận được sự hiện diện của con bé này từ lúc mới bước vào xe.

- Em học trường nào vậy? Giờ này mới chịu về nhà ư?

Thiên Bình hỏi nhưng con bé không trả lời, chỉ ngồi cúi đầu xuống như đang ngủ, mái tóc loà xoà che kín 2 bên mặt.

Đồng hồ đã chỉ đúng con số 9…

Bác tài ơi, làm ơn chạy nhanh lên dùm cháu!

Thiên Bình cố tình nói thật to, nhưng hình như người lái xe không có phản ứng gì. Cảm thấy lạ, Bình Nhi lần mò lên ghế tài xế.

Trời đất! Đối diện tay lái…không có ai cả! Nhưng chiếc xe thì vẫn chạy đều đều…

Thiên Bình kinh hãi nhìn qua con bé mặc đồng phục cấp 2…Bấy giờ nó mới ngẩn mặt lên, vén 2 bên tóc ra sau và để lộ ra đôi mắt vô hồn, đỏ ngầu như máu của nó…

Nó…nó giống hệt Thiên Bình lúc còn học cấp 2…

----- ĐỌC TIẾP PHẦN 7 -------

ĐỌC TRỌN BỘ TRUYỆN MA 12 CUNG HOÀNG ĐẠO

Tác giả: Jung Hye Huyn (4rum)

Tamlinh.org (Sao chép, trích dẫn vui lòng ghi rõ nguồn tác giả & web)

Ma