04/06/2021 11:35 View: 3467

Gặp MA giữa Trung Hoa đại lục

Hồi mới sang Trung Quốc, em mù cả chữ lẫn tiếng mà lại phải tự đi chợ nấu cơm mới khổ. Đi chợ lại toàn kiểu ra hàng thịt chỉ vào miếng thịt rồi đưa tiền chẵn, người bán tự trả lại tiền thừa, mua rau, mua cá hay mua gì cũng thế. Đi chợ mua bán chả nói câu nào... như kiểu thằng câm đi chợ.

gap ma giua trung hoa dai luc phan 1, truyen ma co that chon loc

Lúc đầu mấy người bán ở chợ cũng ngạc nhiên, sau quen rồi, em cứ ra chỉ đồ cần mua là họ tự tính rồi trả tiền thừa không hỏi nhiều nữa. Sau vài tháng, tiếng biết chút rồi, có lần em ra chợ mua đồ, có bà mua hàng góp ý nên mua cái này cái kia, em chỉ ậm ừ, bà bán hàng bảo luôn:

- Nó câm đấy mà, lại điếc nữa, không nghe thấy gì đâu.

Về căn hộ em thuê, như đã nói, nó u ám kì lạ.

Ngoài việc có nhiều cái gương nhỏ khắp nhà, em còn phát hiện ra chủ nhà nhét rất nhiều mảnh gương nhỏ dưới ghế sofa. Khi tối ngủ trong phòng ngủ thì thường có cảm giác có người ngoài phòng khách. Nhưng em vẫn nghĩ đó là vì mình xa quê ở một mình chưa quen nên tưởng tượng ra mà thôi.

Xem thêm: Kinh dị: Con mắt âm dương

Mọi việc vẫn thế, ngày đi học, chiều về đi chợ nấu cơm...cứ như vậy được hơn tháng. Cho đến một ngày, khi em vừa đi học về, tầm chiều 5h hơn, vừa mở cửa bước vào nhà thì có một giọng nói vang lên trong đầu:

" 住宿人,回来了/người ở trọ, về rồi à"

Em hơi ngờ ngợ, nhưng vẫn nghĩ do mình lần đầu xa nhà, sống một mình suốt ngày lủi thủi, ít nói chuyện với người khác nên sinh ra hoang tưởng, kiểu như trong phim Mỹ bọn trẻ con hay có bạn tưởng tượng ấy.

Giọng nói này lúc đầu thì ít, mỗi lần xuất hiện thì hơi rợn, đặc biệt là chỉ xuất hiện khi em về đến nhà. Nên hàng ngày đi học về, cơm xong là em ra ngoài đi dạo tầm hơn tiếng về cơm chín là vừa, thức ăn thì làm từ sáng ăn cả ngày, thường là 1 món xào và 1 món luộc. Ăn cơm xong là lại ra quán net ngồi 10,11h mới về ngủ.

Giọng nói kia lúc đầu vài ngày xuất hiện một lần, sau càng ngày xuất hiện càng nhiều hơn.

Thường là mấy câu kiểu như (em dịch luôn không viết tiếng hoa nữa):

"Người ở trọ, có thích Trung Quốc không"

Hay "người ở trọ, có thích người TQ không"

Hoặc "Cậu thấy sống ở TQ như thế nào" kiểu vậy.

Lúc đầu thì em lờ đi, mặc kệ coi như không nghe thấy gì hết, sau một thời gian thì em cũng nói chuyện với cái giọng nói trong đầu mình luôn. Đại loại như:

"Nói thật, tôi cảm thấy thích người TQ nhưng chính phủ TQ thì quá tệ"...như vậy đó.

Đến tháng 10, thời tiết chuyển lạnh, giọng nói kia xuất hiện nhiều hơn. Ngày 3,4 lần, mỗi lần chỉ hỏi đúng 1 câu và em vẫn tin mình đang bị hoang tưởng do sống một mình. Gió lạnh vừa về thì em bị cảm, nằm liệt giường luôn. Ngày đầu tiên thức dậy sức lực rã rời, em nghỉ học nằm nhà, chán chả buồn nấu cơm, đến tối đói quá dậy nấu ăn thì phát hiện nhà còn lưng bát gạo, thịt rau đều hết, còn vài quả trứng đành nấu cháo ăn. Ăn một bữa hết luôn, định bụng mai sẽ cố dậy đi chợ mua đồ ăn.

Xem ngay: Chuyện tình ly kỳ của chàng trai yêu nhầm nữ "ma cà rồng"

Tối hôm ấy, tầm hơn 1h đêm, em bị đánh thức bởi ai đó.

Hình như họ đang đập vào chân mình, hé chăn ra thì thấy một người tí hon cao tầm 50-60cm đang nhảy nhót phía cuối giường, ngay cạnh chỗ chân em. Mà lạ lắm, cảm giác không phải mơ vì em thấy đau chân nên lẩm bẩm:

"Thôi đi, tôi không đùa đâu"

Tức thì yên ắng luôn, thế là lại đắp chăn ngủ tiếp.

Sáng hôm sau ốm nặng liệt giường luôn, lết được ra phòng khách mệt quá ngồi lúc thì thiếp đi đến hơn 2h trưa mới dậy, cố lục tìm thức ăn mà cả nhà trống trơn. Nghĩ bụng: Lết từ phòng ngủ ra phòng khách mà đã thế này giờ lết từ tầng 7 xuống tầng 1 rồi đi ra chợ cách hơn 700m rồi lại lết về lên 7 tầng làm sao đi được, đành quay lại phòng ngủ, ngủ tiếp, hi vọng hôm sau sẽ đỡ hơn.

Tối hôm đó tầm 1h hơn em lại bị tỉnh dậy bởi những cái đập làm chân đau điếng

Đau lắm luôn, đến mức em phải cắn răng vào để chịu, miệng thì lẩm bẩm văng tục vẫn cảm giác ai đó đang nhảy tưng tưng cuối giường trên chân mình Em tự nhủ:

- Kệ mẹ mày bố *** thèm chơi với mày, đi mà chơi một mình.

Rồi trùm kín chăn cố ngủ. Nó vẫn không chịu đi vẫn nhảy tưng tưng như thế, thường là ở trên giường, lúc nào nhảy trúng chân thì đau lắm. Em kệ, lại văng tục " Bố *** sợ nhé!" Một lúc sau thì hết, không thấy gì nữa, ngủ thiếp đi luôn.

Ngày thứ 3, vẫn ốm liệt giường, em ngủ mê mệt từ sáng đến trưa thì ra phòng khách ngồi tý rồi lại vào nằm tiếp, tự nhủ tối nay thằng tí hon kia còn đến nữa không. Bụng đói lắm nhưng cảm thấy không còn tý sức lực nào, đầu óc thì quay cuồng nên lại quay vào giường. Tối hôm ấy như mấy hôm trước, 1h hơn tự nhiên lại tỉnh dậy.

Thằng tí hon lại đến, nhưng chỉ nhảy một tý, nhẹ chứ không mạnh như mọi khi rồi biến mất.

Thấy hơi kì lạ, em hé chăn xem nó đi hẳn chưa thì thấy dưới chân đầu giường có một con chó trắng đang ngồi, không xa ở góc nhà cạnh cửa ra vào là cái bóng đen thù lù một đống, nhìn kĩ thì là bóng của một ông già. Ông ấy chỉ đứng đó nhìn thôi chứ không cử động gì cả. Chả hiểu sao lúc đó em chẳng thấy sợ gì cả, cứ nhìn vào góc nhà chỗ cái bóng đó rồi lại nhìn con chó trắng vẫy đuôi với cái bóng, nhìn chán lại đắp chăn ngủ tiếp.

Đừng bỏ lỡ: Lạnh người với Robot tuần tra nghĩa trang Trung Quốc

Ngày thứ 4, sáng thức dậy, cơ thể vẫn vật vã mãi mới lê ra được phòng khách, ngồi nghĩ vẩn vơ về cái bóng lúc tối. Em nhớ tới lời thằng bạn trêu em lúc trước

"Mày có khi chết ở đấy cũng chẳng ai biết".

Nỗi sợ cái chết như bóng hoàng hôn lúc chiều tà vậy, nó ùa về len lỏi trong từng ngóc ngách nhỏ nhất của tâm hồn cùng với cả sự ảm đạm đến ghê người, lạnh lẽo thê lương của mùa đông. Nó hành hạ con người ta ghê gớm, hơn lúc nào hết ta ý thức được rõ ràng sự bất lực và nhỏ bé của mình trước bóng tối khổng lồ im lặng của cái chết đang từ từ chầm chậm kéo về. Không vội vã nhưng đầy uy lực, không môt thế lực hay sức mạnh nào cản nổi.

Cái bóng lúc tối hôm trước cứ như là sứ giả của thần chết, hắn cứ đứng đó và chờ đợi nạn nhân tiếp theo một cách im lặng chậm rãi đầy kiên nhẫn. Còn con chó trắng, nó như một con quỷ có khả năng đánh hơi thấy mùi chết chóc. Và tối hôm qua, nó đã vẫy đuôi vui mừng báo cho chủ nhân nó biết rằng, cái cơ thể yếu ớt đang nằm trên giường kia tỏa ra ngày càng nồng nặc mùi của cái chết.

Phải sống, em tự nhủ vậy:

Mình phải sống, phải sống để về nhà với Mẹ, với em, với gia đình, phải sống bằng bất cứ giá nào. Nếu cứ tiếp tục không ăn, không uống như thế này thì chết là cái chắc. Phải đi ra ngoài, nếu có chết thì cũng để cho người ta biết chứ không cô độc một mình như thế này được. Em cố dùng hết sức lực còn lại lết ra cầu thang, dùng cả 2 tay bám vào tay vịn lần từng bước một.

gap ma giua trung hoa dai luc phan 1, truyen ma kinh di chon loc

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Phải Sống!

Những ai đã từng một mình tha hương mới thấm được cảm giác cô độc nơi xứ người thế nào. Đặc biệt là mùa đông, lạnh thấu buốt vào cả trong tim.

Ra đến đường, trời lạnh vắng tanh. Em men bám theo hàng cây ven đường, lúc nào mệt quá thì dựa vào gốc cây ngồi nghỉ, gió thổi lạnh từng cơn, cây cối rụng hết lá làm cảnh vật càng thêm tiêu điều. Mỗi lần thấy ai là phụ nữ xách túi đồ đi qua là thấy tủi thân ghê gớm.

Trong đầu tưởng tượng ra cảnh các bà, các mẹ đó đi chợ đem đồ ăn về chuẩn bị bữa cơm nóng hổi cho chồng cho con, cả nhà quây quần bên mâm cơm thật là ấm áp biết bao. Còn mình thì thui thủi một mình, không người thân, không bạn bè, giờ có nằm xuống đây chắc cũng chẳng ai biết mình là ai. Nghĩ đến đây em càng quyết tâm hơn, cần cố gắng hơn nữa, mệt cũng phải cố và cũng vì mình chỉ có một mình ở đây, mình mà không cố thì chả ai cố thay cho mình cả.

Xem thêm: Sau khi chết con người sẽ đi về đâu?

Cuối cùng thì em cũng đến được chợ. Chợ dân sinh cũng giống bên mình ấy ạ. Mua được hơn 1 cân thịt bò, 2 kg khoai tây, vài củ cà rốt. Định mua thêm ít gạo nhưng sợ xách về không nổi nên thôi. Xách có tý đồ thế mà lúc đó cảm giác như trĩu cả vai xuống vậy.

Hành trình đi về nghĩ đến đã oải, thêm đống đồ lại phải leo cầu thang lên 7 tầng lầu nữa... nhưng kệ, đến đâu thì đến, cứ đi thôi. Trên đường về em phải ngồi dựa gốc cây nghỉ 3 lần, trong đó có 1 lần ngồi tựa gốc cây xong, gió thiu thiu thổi, rồi cứ lịm dần lúc nào không hay, một lúc sau thì tỉnh dậy, vẫn chỉ có mình mình, túi đồ còn nguyên, lại đứng dậy đi tiếp.

Về đến khu tập thể, nghĩ đến cảnh leo 7 tầng cầu thang không biết mình leo nổi không, em tự nhủ, cứ leo 2 tầng nghỉ một lần thể nào cũng đến nơi. Vậy là leo, leo một mạch luôn không nghỉ, cũng vì đói quá, tay xách đống đồ ăn, cứ nghĩ tới cảnh phủ phê đánh chén là sướng rơn rồi.

Về đến phòng, em vứt đồ đấy, ngồi ghế sofa nghỉ, thiếp đi lúc nào không hay. Lúc tỉnh dậy nhìn đồng hồ đã hơn 2h trưa. Vội lục tục lôi đồ ra chuẩn bị. Nước từ vòi lạnh ghê người, vừa chạm vào cái đã rụt tay lại ngay, cái lạnh từ tay nó lan buốt lên tận cổ rồi đầu làm căng cứng cả thái dương. Em đổ tất thịt lẫn khoai tây, cà rốt vào nồi cơm điện rồi cắm để đấy, chui vào giường nằm, ngủ luôn một mạch đến chiều. Lúc dậy thì trời tối xẩm, mở vung ra, sao mà cái mùi thức ăn thơm đến thế, cái nóng tỏa ra phả hơi ấm cả mặt lẫn ruột gan.

Em chơi luôn 2 bát. Thịt ninh cũng mềm, khoai tây bở nên dễ nuốt không phải nhai nhiều. Ăn xong ngồi nghĩ vẩn vơ lại sợ. Sợ đến tối khuya, sợ cái cảnh trời đang dần tối sẫm lại.

Nhưng không còn sợ chết nhiều nữa, vì biết mình sống rồi.

Tối hôm đấy 8h là em đã trong chăn rồi, nhắm mắt lại cố ngủ mãi mà không được. Thế nào mà đến 10h hơn đói quá lại mò dậy ăn tiếp. Ăn xong no quá ngồi phòng khách vừa nhìn đồng hồ kim chỉ giờ nhích dần về số 11 càng run tợn. Thế nên ngồi nghỉ lúc em chui luôn vào chăn trùm kín mít. Mà cái kiểu cố mà ngủ thì càng khó ngủ, cũng một phần vì no nữa, trằn trọc mãi.

Đến khuya, tò mò quá mà không dám hé chăn ra. Đợi mãi mà thằng tý hon kia chả đến, không thấy nhảy nhót gì cả. Đợi lâu căng thẳng đầu óc quá, em liều mở chăn ra thì... Ối giờ ơi!

Con chó vẫn ngồi y chỗ cũ, mắt ngước nên nhìn thẳng mặt mình, rửng rưng chả biểu lộ thái độ gì cả. Còn góc nhà thì ông già vẫn đứng đấy, cũng lặng lẽ không nhúc nhích chỉ nhìn về phía em một cách như là chăm chú lắm. Em trùm chăn lại, rồi lại hé ra nhìn mấy lần, vẫn vậy. Em đánh liều hở hẳn chăn ra nhìn kĩ hai thực thể đó.

Đầu tiên là ông già, lưng hơi còng, nhưng dáng vẻ chẳng có gì là có ác ý đe dọa cả, có vẻ ông ấy lưng còng nhưng đứng đấy không cần gậy chống. Còn con chó, vì nó màu trắng lại ở ngay gần nên em nhìn rõ hơn. Kiểu giống chó ta nhưng còn nhỏ, tầm 4,5 tháng tuổi, bé như bắp đùi. Nó hôm nay cứ ngồi yên một tư thế không đổi, nghểnh cổ nhìn. Nhìn chán em lại đắp chăn ngủ tiếp. Ngủ luôn một mạch đến sáng không mộng mị gì.

Cái nồi canh hầm đấy em ăn hơn 2 ngày mới hết. Đúng là đói ăn gì cũng ngon. Ngay sáng hôm sau sức khỏe đỡ hơn, em gọi điện về cho gia đình. Mẹ với em gái trách em sao hơn tuần mà không gọi về. Em thông báo vắn tắt tình hình tất nhiên là dấu nhẹm chuyện ma mãnh. Chiều hôm đó lại sức, em ra trạm y tế gần đó khám. Nói được 2 câu:

"Tôi bị bệnh, tôi là người Việt Nam" là hết.

Bác sĩ với y tá nhiệt tình lắm, bắt ở lại truyền dịch, lần đầu tiên từ khi ốm lại cảm thấy ấm áp tình người nên cảm động lắm. Cô bé y tá còn trêu em nữa, nhưng mình chả hiểu gì cả.

Cô ấy cứ đứng ở cửa phòng vừa hát vừa nghịch điện thoại và cũng để trông em nữa. Cả phòng bệnh có 6 giường mà mỗi mình em nằm. Truyền hơn 2 tiếng thì xong. Bác sĩ cho thuốc bảo đem về uống, hẹn mai lại qua truyền tiếp. Bà bác sĩ nói mãi mà em không hiểu, phải dùng cả tay ra hiệu và cơm vào miệng rồi bảo sau nhé, ý là uống sau ăn.

Có thể bạn quan tâm: Xiên lình trong tín ngưỡng thờ Trần triều

Tối hôm đó em lại lên giường sớm lại nhìn kim đồng hồ nhích dần, lại chờ đợi thời khắc nó tới. Thế mà tối đó chả có gì xảy ra cả. Em đợi đến hơn 1h vẫn chả thấy gì. Cả mấy hôm sau cũng thế, yên ắng lạ thường. Nhưng cái âm thanh trong đầu em thì lại xuất hiện:

"Người ở trọ, sức khỏe đã đỡ chưa? / 住宿人,身体好了没).

1 tuần liền ngày nào em đi truyền dịch, sức khỏe đỡ hơn, thậm chí có thể đạp xe đi học được. Đến lớp thầy giáo ái ngại nhìn em bảo

"Cậu bị bệnh rồi, đi khám bác sĩ đi"

Em trả lời:

"Em khám rồi, bác sĩ cũng cho thuốc rồi".

Thày lại bảo:

"Nhìn cậu chưa khỏe hẳn đâu, thôi về nghỉ đi, khỏe hẳn rồi hãy đến lớp".

Em lại lóc cóc đạp xe về. Từ nhà đến trường cách khoảng 6 km. Tất nhiên về nhà thì buồn bỏ bu nên em vào thẳng luôn quán net, tối khuya mới về.

Cho đến lúc này, sau vài ngày không thấy ông già và con chó trắng xuất hiện nữa, em càng tin rằng mình bị ảo giác do ở một mình, do ốm mệt. Đó là phản ứng của trí não khi mình quá cô đơn mà thôi. Nên em cũng mặc kệ cái giọng nói trong đầu với những câu hỏi đi hỏi lại nhàm chán. Đúng lúc đấy thằng bạn em nó rủ về ở chung cùng nó. Nói thật là cũng không thân lắm, nó ở với bạn gái nữa nên em cũng ngại.

Thực ra thì cũng vì hết tiền nên nó mới rủ em ở cùng, nó vừa chuyển nhà, đóng tiền nhà với tiền cọc xong thì hết tiền. Rủ em về ở cùng để chia tiền nhà thì cũng có thêm 1 khoản. Em vì ngại nên suy nghĩ mấy ngày mới đồng ý, cũng vì ở một mình thì buồn lắm, mà cũng ghê nữa, ốm phát nữa nằm đấy thì ai chăm. Rồi bọn kia mà kéo đến nữa thì làm sao, còn tiền nhà, tiền cọc nữa, bỏ là mất.

Cuối cùng thì em cũng chuyển nhà, bỏ cọc, bỏ luôn hơn 2 tháng tiền nhà.

Trước mấy hôm chuyển đi, cái giọng nói trong đầu em xuất hiện, nhưng lại hỏi

"Người ở trọ, cậu muốn rời đi à?"

Rồi "Người ở trọ, cậu không thích ở đây nữa sao".

Đặc biệt mấy hôm cuối cùng trong đầu em luôn xuất hiện một dãy số là ngày 2x tháng 6 (em không nhớ rõ ngày bao nhiêu, 25 hay 27 gì đó), và giọng nói đó bảo em hãy ghi nhớ kĩ ngày đó. Lúc đó là tháng 11 gần cuối năm.

Hôm dọn nhà chuyển đi, tự nhiên có một cảm giác lưu luyến khó tả, kiểu như mình sắp xa cách một người thân nào đó, nhưng em cũng chỉ nghĩ, mình ở lâu 1 mình nên sinh ra đa cảm thôi.

Em dọn về ở với bạn hơn 1 tháng đến lúc được nghỉ tết. Đúng là vui, vui vô cùng luôn. Nhưng thỉnh thoảng lại xảy ra va chạm, bạn em ghen bóng ghen gió nên em quyết ở cùng nốt đến lúc về ra tết sang thì lại chuyển nhà tiếp.

Mọi chuyện có lẽ thế là xong, cho đến khi về đến Việt Nam, lúc đó em mới ngồi kể lại cho Mẹ và em gái tất cả mọi chuyện kể cả chuyện em vì quá cô đơn và mệt nên hoang tưởng ra ma quỷ như thế nào. Ai ngờ, nghe xong, Mẹ em im lặng trầm ngâm không nói gì. Còn con em gái thì kể cho em một chuyện làm em tin rằng, tất cả những chuyện xảy ra ở căn nhà đó không phải do em tưởng tượng ra..

Em không bị hoang tưởng, nó hoàn toàn có thật.

.... (còn nữa)....

Mục Thiên Tôn

Tamlinh.org (sao chép, trích dẫn vui lòng ghi tên tác giả & webstie Tamlinh.org)