04/06/2021 11:40 View: 2011

Truyện ma: Cái lò gạch cũ (Tập 2)

Cái chết của vợ chồng chị Tư làm cả cái làng nhỏ xôn xao. Hai xác chết nằm chồng lên nhau, máu rỉ từ xác vợ xuống xác chồng, ướt đẫm cả cái áo anh mặc.

lo gach cu

(ảnh minh hoạ: Lò gạch cũ ở Hội An)

Xác chết không đầu...

Cổ nó vặn vẹo, rách toạc một mảng to. Máu tươi cứ thế trào ra, y hệt bà điên đêm ấy. Có điều lần này nó phun như sương, một lúc mới ngừng hẳn. Dây thanh quản của chị quấn vào cổ anh và của anh cũng quấn vào cổ chị.

Hàng chục bãi nôn trong căn nhà nhỏ. Ruồi bọ hết bâu từ vũng máu, lại bâu qua bãi nôn. Có người hãi quá, ngã đập đầu xuống đất rồi lịm đi

Ở nhà chỉ có hai cái xác, không biết cái đầu ai đã đem đi. Nó mất tích như nhà điên dạo ấy.

Cụ tôi chạy ngay ra cái miếu bên trong lò gạch. Thắp nhang một lúc thì cây nhang cháy bùng lên, rồi tắt ngúm. Cụ lại lau dọn án gian, trong cái miếu nhỏ, tối thui.

Cái khăn cũ đỏ chon chót, một mùi tanh thoang thoảng bay vào mũi cụ.

Vết máu !

Lần theo cái dấu đỏ lốm đốm trên mặt bê tông của cái miếu, cụ tôi ngó vào bên trong, chỗ để nhang và đồ cúng. Ấy rồi cụ thảng thốt lùi lại, đánh rơi cái khăn đỏ máu.

Hai cái đầu : be bét máu, mắt trợn trừng trừng nhìn thẳng cụ. Không biết trời đất gì, cụ tôi bỏ chạy thật nhanh. Về hô hoán dân làng ra cúng bái. Tiếng cười sang sảng cứ bám theo cụ cả đoạn đường dài.

Lúc bấy giờ mạng người mong manh lắm. Xác chết cứ thế bị vùi đi, không ai điều tra người sát hại anh chị cả. Từ đêm đó đến đêm nay, ánh trăng cứ vân vẩn đục, leo lắt.

Đêm thứ 9.

Ông tôi bị ma rủ, cứ lầm lũi bước khỏi làng, ra tận cái lò gạch. Không biết ông đã làm gì trong miếu, đến sáng mới mò mẫm về, người lấm lem bùn đất nhưng trong tay lại cầm hai thỏi vàng.

Vàng thật.

Cụ tôi lấy làm lo lắng, lập tức đem vàng ra cái miếu trả lại xong đem gà đi thắp hương. Thỏi vàng cứ đặt lên án gian lại rơi xuống. Cứ vậy khoảng chục lần, cụ tôi cũng cầm lấy, về cất vào cái túi tam tòng, treo lên gác bếp.
____________
Một thời gian sau, khi mọi người đã vơi đi cái nỗi sợ ấy. Cụ tôi mới dám ra chợ tiếp.

Hôm ấy là 4h sáng, tiết trời đang độ đầu xuân, gió nhẹ. Vẫn là con đường đất ngang qua cái lò gạch.

Đường tối lắm, cụ chỉ dựa theo trí nhớ mà đi.

Bỗng nhiên có bóng người thấp thoáng đường trước, cứ rọi đèn pin mở lối. Cụ thấy có ngừoi, chạy nhanh theo bắt chuyện cho vui. Nhưng cụ chứ chạy, không bao giờ theo đến người đi trước, cứ mãi cách nhau một đoạn.

Cụ gọi với lên:

- Bác ơi, hãy còn sớm. Bác đợi em với. Rau nay bác bán mấy đồng ?

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió xào xạc thổi những ngọn cỏ rìa mương. Có lẽ do chạy đuổi theo, cụ thấm mệt. Ngồi ngay mép đường đem cái nón phe phẩy. Người đó dừng lại. Cụ tôi thấy vậy mới nói:

- Bác vội thì cứ ra chợ trước đi, em ngồi nghỉ lát.

Vừa dứt câu, người ta rọi thẳng ánh đèn vào mắt cụ tôi. Nhảy thõm xuống mương.

Cụ bỏ cả nón chạy ngay ra, đám cỏ dưới chân nhơm nhớp mà lại ấm nóng.

Ngày xưa chỉ quen đi chân đất, chứ nào có giày nọ giày kia như bây giờ. Bọt nước tung toé, những cái bong bóng nổi lên ùng ục.

Bờ mương ngày đó cũng trong lắm, không nghĩ ngợi gì. Cụ tôi lội xuống mò.

Mới nhảy ở đây mà lại không thấy, cụ tiếp tục mò thêm một đoạn. Bấy giờ người ta đi chợ đông hơn, qua thấy cụ cứ bì bõm dưới mương mới ghé qua xem. Người ta kéo cụ tôi lên rồi hỏi ra chuyện. Cụ kể lại thì ai cũng cười, bảo:

- Cả cái làng này có mỗi chị đi sớm nhất, còn ai vào đây mà rọi đèn cho chị

Cụ hoang mang lắm nhưng cũng đặt gánh lên vai, ra chợ.

Thím bán bánh đúc không biết chuyện bà điên mất, thấy cụ đi qua cứ gọi lại hỏi thăm. Cụ đành mua hai miếng bánh đúc, về qua cái lò gạch thì đặt một miếng trên cái đĩa, bày ra miếu rồi thắp nhang.
_________
Cụ tôi chắc đã quên chuyện người đó nhảy xuống mương. Trưa hôm đó về, hai cụ lại đem tải ra vuột lá dâu cho tằm. Đang buổi ban trưa, vắng tanh.

Cụ ông về lấy cái âu nước. Còn cụ bà ở lại.

Một người đàn bà lạ mặt tạt vào ruộng, vuột giúp cụ tôi một lát, ngó thấy cụ ông đã ra đến bờ mương thì mới về.

Trưa nắng có ngườii giúp ai chẳng mừng, cụ ríu rít cảm ơn.

Ấy vậy mà nắm lá dâu cứ nhơn nhớt, mùi hôi mà còn dập nát. Tằm không ăn.

__________
Người ta lại đồn ầm lên, đêm rằm là hai con ma không đầu cứ quỳ lạy ở khóm tre đầu làng, ai nghe xong cũng khiếp vía. Đêm đó, cụ ông sang làng bên mua lợn giống về muộn.

Về đến khóm tre, thấy một đàn lợn nhung nhúc chui vào trong. Cụ bỏ cả xe đạp, theo nó vào cái hốc. Vào trong, cụ đứng tim khi thấy hai cái bóng không đầu, trùm vải đen kìn kịt.

Rồi nó lao vút qua người cụ, bay lên ngọn tre xong mất hút. Cụ đứng người một lúc, chân không nhúc nhích nổi, ngã quỵ xuống.

Ở nhà, cái túi tam tòng treo trên gác bếp. Rơi toong xuống đất. Đúng lúc cụ tôi trong bếp quay ra.
_______________
Nửa đêm, không thấy chồng về. Cụ tôi lay ông bà dậy, đổ ra tìm.

Cả xóm làng lại tung tin cụ tôi bị ma dìm chết 

Ai nấy tán loạn chạy đi tìm, cả mé sông sáng ánh đèn, người mò người vớt trong khi cụ tôi nằm ngủ trong cái hốc khóm tre.

Cụ bảo đang ngủ thì thấy người đàn bà cụt tay, cứ đá vào chân bảo về đi cả muộn. Nhưng cụ kệ, cứ nằm yên. Lúc sau cái bàn tay cụt ấy, chìa ra trước mặt cụ.

Đen ngòm, khét lèn lẹt.

Cụ hoảng quá chạy về, cái xe đạp cứ nằm chỏng chơ ở đấy.

Rạng sáng không thấy cụ ông. Ông bà tôi lúc này đã tấm tức khóc không thàng tiếng. Cụ bà mới ngất mấy lần, chưa khóc tiếng nào.

Khi nghĩ cái xác đã trôi lên tận nguồn, cả làng mới kéo nhau về. Tụ tập đông đủ, bỗng thấy cụ tôi đang cho tằm ăn. Cụ bà thấy thế lao đến, quỳ xuống lại cứ trời mà than. Cứ than cụ ông làm khổ nhưng cũng mừng lắm.

_______
Nhân lúc cả làng tụ tập đông đủ, cụ tôi mời mọi người lại, bàn bạc bày một cái lễ, cầu xin vong linh tha lỗi.

Cả làng nghe xong ai cũng gật đầu.

Buổi lễ cầu siêu diễn ra ngay sau đó. 3 ngày 3 đêm tại cái lò gạch.

Một thời gian sau người ta xây cái miếu to và đẹp hơn. Những chuyện kì lạ cũng không diễn ra nữa. Nhưng đôi khi, cụ tôi đi chợ sớm vẫn thấy hai cái bóng ngồi khóc tu tu bên bờ ao nhỏ nhà anh Tư, về sau thì mất hẳn.

Cứ hằng năm, xóm làng lại kéo nhau ra lò gạch, tổ chức lễ hội rồi thắp hương cúng bái.

Cụ tôi từng nói: có những thứ thật sự đen hơn cả than, đó là lòng người.

Nếu bạn đọc là một ngừoi hay đổ lỗi, cũng hay nói dối và đặt điều, hãy xem lại cách bạn hành xử rồi sửa đổi nhé 

------------------

Xem lại:

Bản quyền thuộc về tác giả Duy không đi học

Ma