04/06/2021 11:38 View: 2557

Truyện ma: Hoa yêu (Phần 1)

Hai mốt năm trước, gia đình nội em thuộc dạng khá giả, có của ăn của để. Nhà nội em sinh được ba người con, hai trai 1 gái. Bác gái lớn nhất nhà em lấy chồng và định cư bên Mỹ. Bố em là thứ 2 và sau còn một chú út.


truyen ma hoa yeu, truyen ma ha duong, phan 1

Bố và mẹ cưới nhau đúng năm gia đình nội hưng thịnh nhất.

Ngày cưới mẹ em được rước dâu bằng cả xe hơi do bác em tài trợ. Vì gia đình giàu có nên lễ nghĩa nhiều, mê tín lại càng nhiều. Mẹ em đám cưới xong cũng liền có bầu. Cả gia đình em vui lắm. Bác lớn em còn điện thoại báo về nếu mẹ sinh bác sẽ tài trợ nuôi em tới lớn. Tuy nhiên vào một ngày tháng 4 mẹ và bà nội đi lễ chùa thì gặp trúng một bà bói dạo.

Bà này ngồi bán nhiều chai thuốc bóp dân tộc. Bà nội em bị đau chân nên cũng ghé mua rồi ngồi nghỉ vài phút. Bà bói nhìn mẹ em chằm chằm rồi lắc đầu bảo:

- Sao số gia đình này khổ thế. Mạng phú quý mà lỡ mang thai đứa bé không phải con người.

Bà Nội em nghe vậy tức giận lắm chửi thẳng bà bói dạo ấy. Thậm chí bà còn nhặt mấy chai thuốc bóp đánh bà ấy nữa. Bà ấy chỉ đỡ rồi bảo:

- Tôi nói sai trời đánh tôi chết. Nhà bà cứ đi xem thầy đi rồi biết. Đứa trẻ này là yêu tinh đấy, nó ra đời sẽ là tai ương cho cả dòng tộc nhà bà. Ngày nó ra đời nhà bà không gặp biến cố chết người thì tôi chết không có chỗ chôn.

Mẹ em nghe vậy cũng nổi dậy đùng đùng mắng bà ấy té tát. Nếu đặt vị trí người phụ nữ nào vào hoàn cảnh đấy cũng sẽ không giữ nổi bình tĩnh. Bởi lẽ với người mẹ thì con là tất cả.

Vài người đi đường thấy cãi vã huyên náo cũng ghé vào xem. Mọi người biết sự tình cũng trách bà bói ác mồm ác miệng. Bà ấy thế mà không xin lỗi bà và mẹ em. Bà vẫn giữ quan điểm của mình tới cùng:

- Tôi trước giờ có sao nói vậy, thấy thế nào tôi nói thế ấy. Các người không tin thì sẽ tự gánh hậu quả. Cái thai ấy là yêu tinh hoa hoá kiếp làm người. Nó vốn là hoa trổ trên đá mấy ngàn năm mới hấp thu tinh hoa đất trời mà chuyển kiếp. Tuy nhiên nó là tai hoạ. Sinh nó ra thì nhà bà sẽ người chết, kẻ tật nguyền, gia sản tiêu tan.

Một người phụ nữ nghe vậy cũng tức giận:

- Phỉ phui cái miệng thối nhà bà. Con nhà người ta mà bà bảo yêu tinh.

Nó là giọt máu của người ta mà bà nói tai hoạ. Là tôi thì bà không còn răng mà húp cháo chứ đừng nói ngồi đấy mà nhăng cuội.

Sau một hồi mẹ và bà em bỏ đi. Chuyện tưởng như bà và mẹ rất đồng tình nhưng về nhà bà lại đi xem thầy. Thầy này là người gia đình nội theo từ rất lâu rồi. Thầy xem qua cũng lắc đầu bảo:

- Con dâu bà đang có tin vui, đáng tiếc chỉ sợ thêm 1 người sẽ lại mất hai người. Tai ương nghiệp chướng cũng bởi nó mà ra.

Bà nội mặc dù rất quý cháu nhưng nghe thầy nói vậy dần dần có ác cảm. Bà hỏi cách hoá giải thầy chỉ bảo:

- Nếu là số trời đã định thì người tính không bằng trời tính. Bà thay đổi được vận số thì sẽ nhiều thứ khác thay đổi theo. Cái thai này vốn dĩ không nên có mặt thời điểm này.

Bà nghe vậy về nhất mực ép mẹ bỏ cái thai đi. Mẹ khóc lên khóc xuống nhất quyết không đồng ý. Cuộc chiến tranh mẹ chồng nàng dâu bắt đầu từ ấy.

Bố em thì thương mẹ và thương con nên không đồng ý với yêu cầu của bà. Bà tức giận chửi cả bố mẹ:

- Chúng mày không nghe lời mẹ mà cố tình đẻ nó ra thì đừng có trách. Giờ nó là cái trứng nước hãy nhanh chóng phá bỏ nó đi. Nó không phải là người đâu, nó là con yêu tinh thật đấy. Mẹ đi xem người ta đều gọi ra rồi.

Mẹ chỉ biết khóc lóc:

- Con xin mẹ, cháu là giọt máu của con, con không bỏ con của mình đâu.

Bà chỉ tay vào mẹ:

- Chị giỏi lắm! Chị gả về nhà tôi thì là người nhà tôi. Giờ tôi nói bỏ chị phải bỏ.

Bố đáp:

- Con không bao giờ đồng ý mẹ làm như vậy. Con của vợ chồng con thì vợ chồng con phải có trách nhiệm sinh ra và nuôi dưỡng. Nếu ngày xưa mẹ mang thai con mà bị người ta nói con là yêu tinh thì mẹ có bỏ hay không?

Bà nội đáp:

- Cao bóp chết từ trong trứng chứ quyết không cho mày thành hình. Biết đẻ mày ra mày cãi lại tao thì thà tao đẻ ra cái trứng gà tao luộc ăn cho lành.

Bố giận lắm:

- Nếu mẹ nói vậy thì cứ coi như ngày xưa mẹ đẻ ra cái trứng gà trứng vịt rồi đi. Còn con của con không phải trứng gà của mẹ nên mẹ đừng mong bắt tụi con bỏ cháu.

Bà và bố mẹ chiến tranh nảy lửa. Cả tháng trời mẹ và bố vẫn giữ quyết định sẽ sinh em ra đời. Bà thấy vậy giận lắm nhưng lại không dám làm căng do bố em đe sẽ chuyển đi không về nhà nữa nếu bà cứ cố ép mẹ phá thai. Bà thấy vậy cũng hoà hoãn đi đôi chút.

Ngày mẹ mang thai em tháng thứ 5 cũng là giữa tháng 7 mưa bão. Bố em đi giao hàng nhưng mắc bão tàu không cập bến đúng hẹn. Mẹ ở nhà với bà nội. Bà mua hẳn con gà tần cho mẹ ăn tẩm bổ. Bà bảo:

- Quyết giữ lại đẻ thì chịu khó tẩm bổ cho cái thai khoẻ mạnh. Chuyện của các con tự các con quyết. Sau này sướng khổ gì các con tự chịu.

Mẹ vốn không thích ăn gà nhưng đích thân bà xuống bếp tự tay làm nên mẹ ngại bà buồn cũng cố ăn vài miếng rồi đổ gỡ thịt bỏ vào bịch giấu dưới gầm giường. Bà thấy mẹ ăn được hết cũng mừng ra mặt bảo:

- Ăn được là tốt rồi. Nghỉ sớm đi, mẹ chạy đi thăm bà bạn ốm.

Bà nội để mẹ ở nhà rồi khoá cổng đi luôn mặc dù trời đang mưa. Mẹ thấy hơi mệt nên đi nằm nghỉ. Một tiếng sau mẹ đau bụng. Lúc đầu đau âm ỉ rồi càng ngày càng dữ dội. Mẹ lo tới cái thai nên cố gắng gọi người tới giúp. Mình mẹ xiêu vẹo vừa đi vừa bò miệng kêu gào. Điện thoại bàn mất tín hiệu mẹ không thể gọi nên chỉ biết gào to mong có người nghe thấy.Trời mưa nên tiếng mẹ gọi dường như là vô vọng. May mắn sao hôm ấy bà ngoại lại nhờ người gửi cho mẹ quả trứng ngỗng nên mẹ được cô ấy đưa đi viện. Bác sỹ kết luận mẹ bị động thai.

Mẹ nằm viện theo dõi cả tuần mới được về nhà. Bà nội xuống viện nguýt ngắn nguýt dài nói mẹ ăn hại. Bà đi qua đi lại nói những câu khó nghe và cay nghiệt rồi bỏ mẹ lại viện cho bà ngoại em chăm sóc.

Bố về thấy mẹ như vậy lo lắng lắm. Mẹ nằm viện mấy ngày thấy khó chịu nên nhờ bố xin cho về nhà sớm.Bố gặp bác sỹ hỏi han tình hình của mẹ thấy ổn định nên đón mẹ về. về nhà bố mẹ lại vô tình nghe được bà điện thoại quát tháo ai đó rằng cái thuốc đó không sảy thai mà chị động thai nhẹ, rằng con yêu tinh ấy sống dai... Mẹ không giữ đc bình tĩnh lao vào trách bà. Bố cũng giận nên cãi nhau ầm ĩ. Bấy giờ chuyện mới vỡ lở do bà lén bỏ thuốc phá thai vào con gà tần. May mắn mẹ ăn mấy miếng còn lại giấu đi nên mới giữ đc cái thai oan toàn.

Bố mẹ quyết định không ở nhà mà chuyển ra ngoài sống. Tuy nhiên bố hay vắng nhà nên hai bố mẹ chuyển về nhà bà ngoại ở. Bố nói ở nhà ngoại mẹ sẽ không phải lo lắng và yên tâm chờ ngày em ra đời.

Tháng 9, mẹ mang thai em tháng thứ 7.

Bố tranh thủ chở mẹ đi mua sắm tã lót chuẩn bị sớm vì bố chuẩn bị đi một chuyến hàng xa. Hôm ấy là thứ 6, cũng là ngày cuối cùng của tháng 9 dương và cũng là ngày cuối tháng 8 âm. Đồng thời nó cũng là cái ngày oan nghiệt lấy đi mạng sống của cả bố lẫn mẹ em.

Thời ấy bố có xe dream thái. Bố chở mẹ đi thì gặp bà nội. Bố mẹ chào bà, bà chỉ cười mỉa mai:

- Chó chui gầm chạn, tao mở to mắt xem tụi bay ngóc được đầu lên hay không?

Em không hiểu sao bà có thể cay nghiệt với bố mẹ em như thế. Không lẽ chỉ vì bà tin lời thầy bói nói em là yêu tinh hoa chuyển kiếp thành người nên ghét lây cả bố mẹ em. Bà đi khắp nơi rêu rao mẹ em xúi bậy bố em về cãi nhau với bà, rằng mẹ em là thứ yêu tinh và sắp sinh ra một con yêu quái. Cứ như thế tình cảm đã xa lại càng thêm xa.

Bố mẹ em sắm đồ xong trời cũng đã trưa nên bố đưa mẹ đi ăn bún cá cho đỡ đói rồi mới về. Đáng tiếc lúc vào quán xe của bố mẹ bị chiếc xe tải mất lái lao vào. Chiếc xe ấy lao thẳng vào quán bún, bố mẹ em bị hất văng ra ngoài. Bố em chết ngay tại chỗ vì bố cố gắng đẩy mẹ ra. Mẹ bất tỉnh nhân sự ngay sau đó.

Người ta vội vàng đưa bố mẹ đi cấp cứu. Nhà nội và nhà ngoại biết tin cùng chạy tới. Bác sỹ thông báo cả bố mẹ em đều qua đời nhưng họ cố gắng cứu lấy em khỏi bụng mẹ.

Em lúc được cứu ra ngoài người đã bị tím tái. Khi ấy em chỉ nhỏ như ổ bánh mì nặng chưa được 1kg. Bác sỹ đưa em đi nằm lồng ấp. Bà nội gào khóc vì bố em qua đời. Bà nhìn sang phía nhà ngoại hằn học như kẻ thù. Thậm chí bà chửi cả bà ngoại em rằng tại bà ngoại không biết dạy dỗ con cái nên để mẹ em quyết sinh em ra.

Bà nói em là thứ yêu tinh, yêu quái đã sát hại chết cả bố lẫn mẹ.

Bà ngoại uất ức quá mới nói lại rằng bà nội ác đức, làm gì có người mẹ nào nhẫn tâm giết hại chính đứa con của mình.

Bà nội đáp:

- Nó là yêu quái, nó mà ra đời thì chết hết người thân. Bà đã sáng mắt ra chưa? Con trai tôi vì nó mà chết rồi. Ối con ơi là con, "cá không ăn muối cá ươn", giờ chết cả rồi. Tất cả là do cái con yêu tinh kia gây ra. Nó không phải là người mà. Nó hại chết con rồi...

Bà ngoại thương cho cả gia đình ba người nhà em mà nén tiếng khóc lo tang lễ rồi chăm nom em ở viện.

Bố mẹ em mất đi tai tiếng của em lan toả rất nhanh. Cái tin em là yêu tinh chuyển kiếp được nhà nội truyền ra ngoài và có sức thuyết phục lớn vì ai cũng thấy rành rành cái chết thương tâm của cả bố lẫn mẹ. Họ bàn tán về chuyện em khắc chết cha mẹ làm nhà ngoại em cũng không được yên ổn.

Bố mẹ em mất được 49 ngày thì em được bác sỹ cho về nhà vì đã ổn định. Nhà nội không đoái hoài tới em thậm chí bà còn nguyền rủa cho em chết đi để mọi người được yên ổn. Ngày đón em về bà ngoại nói em bé như cái cổ chân và nặng hơn 1kg. Người em da lột hàng lớp giống như da rắn nhìn rất đáng sợ.

Vì em sinh non 7 tháng nên bác sỹ nói mắt em kém và có khả năng tai cũng bị ảnh hưởng. Còn việc da em cứ tróc từng mảng bác sỹ không giải thích được nguyên do mà chỉ dặn dò người nhà theo dõi.

Từ lúc về em quấy khóc liên tục không chịu ăn uống làm cả xóm thấy khó chịu. Em khóc thông từ 8h tối tới 6h sáng. Người em bé nhưng giọng em như tiếng con mèo cứ gào suốt đêm, ngày nọ nối ngày kia. Người ta nói em bị vía nên khóc đêm như thế. Bà ngoại và dì thay nhau bế em suốt cả đêm. Tròn 3 tháng kể từ khi về nhà em đột ngột nín khóc. Lúc ấy em được hơn 3kg.

Cái ngày em ngưng không khóc ấy cũng chính là ngày chú út, em trai của bố em bị tai nạn. Sự trùng hợp ngẫu nhiên ấy dấy lên nỗi lo trong lòng mọi người. Nhà nội em loạn lên vì bố em mới mất hơn 4 tháng thì chú út lại tai nạn nghiêm trọng sự sống chỉ tính bằng gang tấc. Bà nội em điên cuồng nhào đến nhà ngoại em đòi bóp chết em vì bà bảo thầy nói chính do em sinh ra mang tai ương cho dòng họ.

Dì em ở nhà giành giật em về từ bàn tay độc ác của bà nội. Bà ngoại sợ em lại bị bà nội điên khùng làm hại nên bán nhà chuyển đi ngay sau đó. Cả nhà ba người gồm em, bà ngoại và dì bắt đầu cuộc sống mới từ đó. Tuy nhiên mọi chuyện kì bí xung quanh em cũng theo thời gian mà càng trở lên dữ dội hơn.

---------------

Đọc tiếp phần 2: Hoa yêu

Đọc trọn bộ: HOA YÊU - HÀ DƯƠNG 

Bản quyền thuộc về tác giả Hà Dương

Ma