04/06/2021 11:40 View: 2237

Truyện ma có thật: Trang điểm cho người chết (Tập 3)

Người ta chết vì tai nạn giao thông, cái đầu bị bánh xe cán xẹp lép như cái bánh tráng. Người nhà người ta chẳng tìm được ai tắm rửa cho xác chết lại đi sang huyện lân cận nhờ đến bố mình. Mỗi lần gặp những ca khó như thế là y như rằng hôm sau bố mình sẽ bỏ bữa!

trang diem cho xac chet, dao thien chua, truyen ma

Nhưng có những vụ khủng khiếp mà bố mình phải uống rượu thay cơm cả tuần.

Đó là vụ án hình sự, bác xe ôm bị đâm 38 nhát chôn xác ở giữa ruộng gần bãi rác. Khi bắt được hung thủ và khai ra chỗ giấu xác thì cái xác đã bị chôn ở đó gần 2 tháng.

Ngày ấy bên hình sự đến nhà mình, khoảng 4,5 người...họ đến nhờ bố cải xác đó lên!!!

Người ta kể lại rằng, khi bố mình đào xác lên, mùi hôi thối đứng cách xa cả trăm mét còn ngửi thấy. Nhưng phần đầu thì lại không tìm ra ở đâu. Bố sợ mình sai sót, nhỡ để sót một phần thi thể trong đống bùn đất thì mang tội với người chết nên hùng hục đào đến mức cây xẻng bị gẫy làm đôi.

Hung thủ thì quả quyết không chặt xác nạn nhân ra.

Ngày rửa ráy khâm niệm cho cái xác không đầu mà bố mình lại cứ nghĩ là lỗi do mình để lạc mất. Mình thương bố, thương cái tận tâm bố dành cho người chết!

Thời gian cứ thế trôi qua, mình cảm nhận được sự chai sạn của bố đối với xác chết và hài cốt. Bố chẳng cần uống rượu sau mỗi lần tiếp xúc, bố cũng chẳng cần khấn vái cầu xin như những lần đầu bố vẫn làm. Bàn tay bố thoăn thoắt, ý chí bố mạnh mẽ mỗi khi động vào người chết!

Cuối cùng thì mọi chuyện ập đến vào hè năm 2002.

Khi đó cả làng mình xôn xao gia đình nhà ông Dĩnh có việt kiều Canada mới về. Đánh 3 chiếc xe ô tô bóng loáng đậu ở đầu làng. Họ mở tiệc linh đình tận 3 ngày sau mới xong!

Chiều hôm ấy nắng còn gắt gỏng lắm, mình thấy một đoàn người đi bộ từ nhà ông Dĩnh qua nhà mình. Họ bàn bạc gì đó với bố về việc cải táng, sau đó họ ra về.

Sáng sớm tinh mơ hôm sau, mình thấy bố cầm đồ nghề ra đổng mả, nghe đâu bố cải táng 6 bộ hài cốt của gia tộc nhà ông Dĩnh để gom về một chỗ thờ cúng cho dễ. Ngày hôm ấy bố không ăn cơm nhà!

Hôm sau bố kêu nhức mỏi, bắt anh em tụi mình đấm bóp cả tiếng đồng hồ mà không thoả. Cũng trong ngày hôm ấy, nhà ông Dĩnh cho người qua mời bố qua nhà họ ăn cỗ mà bố cũng chẳng nhấc người lên để đi được. Bố nhờ mình chạy qua từ chối, ấy vậy mà mình lại bị kéo lại ăn thay bố.

Trong đám cỗ, mình nghe đám thanh niên trong làng kháo nhau...có 6 bộ hài cốt mà khi đào lại thêm một mộ vô danh, mộ vô danh này nhà ông Dĩnh cũng cho cải táng về thờ.

Mộ vô danh là của một người phụ nữ...tóc vẫn còn nguyên!

Chỉ sau một tuần, không hiểu sao tay chân bố mình khó cử động và tê cứng. Đến việc đi vệ sinh cũng khó khăn vô cùng. Ngày ấy mẹ thồ bố ra viện, người ta cho một đống thuốc rồi mẹ lại thồ bố về...rồi bố nằm hẳn một chỗ.

Mẹ chạy vạy vay mượn họ hàng làng xóm, mẹ xén miếng đất bên hông để bán rồi cho thuê miếng đất sau nhà trồng ngô...mẹ làm mọi thứ để chữa chạy cho bố. Nào là thuốc tây thuốc bắc, nào là lang băm thầy cúng, rồi cả châm cứu bấm huyệt...nghe ở đâu có thuốc có thầy hay là mẹ đưa bố đi cho bằng được. Mỗi lần bố mẹ đi rồi về...nhà lại mất thêm một thứ. Cắt xen mãi chẳng còn gì để bán mẹ đành để bố nằm vậy.

Đầu tháng 8 năm 2003, trong nhà mình bắt đầu ngửi thấy mùi thối lạ, càng lại gần bố mùi thối càng nồng hơn nên anh em bọn mình ngày càng không dám lại gần. Chỉ có mẹ vẫn đút cơm cháo cho bố mỗi bữa, vẫn tắm rửa vệ sinh cho bố mỗi ngày.

Hôm ấy có lẽ quá kiệt sức, mình thấy mẹ ngồi cạnh bố khóc rấm rứt.

Từ ngày bố ngã bệnh, khuôn mặt mẹ đanh lại đầy kiên cường, nhưng hôm nay mẹ không gồng thêm nổi nữa...mẹ vừa khóc vừa đấm thùm thụt vào tay chân bố, trách bố sao lại nằm ì một chỗ, trách bố sao không chịu ăn cơm như mấy ngày trước nữa. Mẹ nói với bố: 

- "Chỗ chân thối ra rồi, sao tôi đấm bóp xoa nắn mỗi ngày mà nó lại thối ra rồi?"

Bố cũng khóc, tiếng đàn ông khóc nghe sao bất lực và đau đớn đến như vậy. Bố nói:

- "Thôi, đừng chạy chữa nữa, nhà còn gì đâu mà cố. Để tôi chết đi tôi còn đền tội với người ta"...

Ngày 30/08/2003 bố chết! Hưởng dương 38 tuổi!

Trong đám tang bố mình không thấy mẹ, người ta nói mẹ mình chạy lên mộ nhà ông Dĩnh. Vậy là mình cũng chạy theo, mình chạy đi tìm mẹ!

Mình thấy mẹ ngồi ở phần mộ nhà ông Dĩnh, ngồi trước ngôi mộ vô danh mẹ trách cứ...

- "Làm sao lại bắt chồng tôi đi? Chồng tôi có lỗi đã xin khấn lễ lạy rồi. Sao cô chết rồi cô còn độc ác với nhà tôi như vậy? Trả chồng lại cho tôi"...

Nhà ông Dĩnh biết chuyện, họ chạy lên phần mộ khuyên ngăn mẹ mình về để lo cho bố. Mẹ bước thấp bước cao, lủi thủi ra về.

Lo liệu ma chay xong, anh trai mình năm đó tròn 16 tuổi - anh sang nhà ông Dĩnh hỏi chuyện. Ông Dĩnh kể:

"Một năm trước khi cải táng mộ nhà chúng tôi thì phát hiện ra một hài cốt vô danh được cuốn chiếu chôn sát chỗ các cụ. Vì hài cốt vô danh nên tôi cũng khấn vái xin cải táng về để thờ cúng. Lúc mở hài cốt rửa ráy thì biết hài cốt đó là nữ, tóc dài đen nhánh vẫn còn nguyên. Khi rửa cốt bố cháu lại nói đùa một câu "tóc dài đẹp thế này chắc khi sống cũng sẽo lắm đây!"... Ông để lửng câu nói rồi đứng dậy ra hiệu câu chuyện đã hết...

Ngày tháng dài sau đó gia đình mình tiếp tục sống trong mộng mị của cả kẻ âm người dương!

Mùa đông năm 2007, vì không thể tiếp tục sống cùng vong hồn của người chết mà gia đình mình đã chuyển vào Sài Gòn sinh sống!
........ nhưng câu chuyện vẫn chưa hết!

Vì nhiều bạn không hiểu từ "SẼO" là gì. Đây là tiếng địa phương, ý chỉ một người phụ nữ hay chải chuốt và õng ẹo trước đàn ông!.

-----------------

Xem tiếp: (Tập 1)     (Tập 2)      (Tập 3)      (Tập 4)        (Tập 5)

Bản quyền thuộc về tác giả Đào Thị Trang

Ma