04/06/2021 11:40 View: 3849

Truyện ma có thật: Trang điểm cho người chết (Tập 1)

Tôi sinh ra tại một huyện nghèo ở tỉnh Nam Định. Bố em làm nghề trang điểm cho người chết, nói là nghề thì không hẳn vì chẳng bao giờ bố tôi nhận thù lao. Nói chính xác hơn thì nó là công việc thiện nguyện.

Trang diem cho nguoi chet, tam linh, truyen ma

Ảnh minh hoạ

Mọi chuyện bắt đầu như một cái duyên đã được sắp đặt sẵn cho bố.

Mùa hè năm 1996 khi cả nhà tôi  đang ngồi ăn cơm trưa thì nghe tiếng gào thất thanh từ nhà bà Tịch hàng xóm. Tiếng gào của bà đau đớn như tiếng sét đánh ngang toạc qua bầu trời. Buông đũa cả nhà tôi  chạy qua thì một cảnh tượng kinh hoàng mà cho đến hơn chục năm sau vẫn là nỗi ám ảnh nhất đời đối với cả gia đình.

Thằng Giang và Giảng là 2 anh em sinh đôi 4 tuổi co cắp ôm chặt lấy nhau... ướt sũng... mới được bà Tịch vớt dưới ao lên.

Tụi nó chết rồi, chết đuối!!!!

Tụi nó trắng bệch, co quắp và có máu từ mũi chảy ra....

Tôi loáng thoáng nghe tiếng hét thất thanh từ mẹ: 

"Giêsu Maria Lạy Chúa tôi, Chúa ơi!".

Bố tôi  thì chạy nhanh lại gắng làm thêm vài động tác để kiểm tra xem có thể cứu vãn được mạng sống 2 đứa nó không. Nhưng rất nhanh sau đó bố ngồi bệt xuống đất, đầu gục xuống gối như kiểu đang khóc. Ngày ấy tôi  gần tròn 8 tuổi...tôi  ngơ ngác nhưng đủ hiểu là hai đứa nó đã chết thật rồi.

Trong lúc đợi bố mẹ 2 đứa nó làm đồng nát ở trên Hà Nội về thì tôi  thấy người ta kéo đến càng lúc càng đông, bà Tịch thì ngồi ở trước của bếp. Tôi thấy miệng bà ú ớ nói gì đó nhưng khuôn mặt thất thần chẳng khóc nổi nữa.

Tôi thấy sợ! ...Tôi chạy đi tìm bố, họ nói bố đang trong buồng!

Đi vào, tôi  thấy 2 đứa nó trần truồng và co quắp nằm trên giường. Bố đang lau người cho tụi nó...

Tầm 4h chiều thì nghe tiếng kêu khóc thảm thiết, tôi đoán bố mẹ tụi nó về! Lần này tụi nó đã được mặc 2 bộ quần áo chỉn chu nằm song song nhau trên chiếc giường giữa nhà. Mặt tụi nó trắng bệch do đánh phấn và môi thì đánh son đỏ chót nhưng có phần nguệch ngoạc! Đó là lần đầu tiên trong đời bố tôi trang điểm cho người chết!
...
Đêm đầu tiên sau khi đã hoàn tất thủ tục chôn cất tụi nhỏ, tôi thấy bố tôi ngồi thinh lặng trước hiên nhà uống rượu một mình và cũng từ đêm đó bố không cho tắt điện khi đi ngủ!

....Nhưng mọi chuyện mới là bắt đầu

Không như mọi chiều, thường ngày bố đều kiếm việc đồng áng gì đó để làm, chiều nay bố lại nằm dài trên giường như người bệnh. Mẹ tôi lo lắng hỏi han nhưng chẳng thấy bố trả lời.

Anh em tôi mỗi đứa tản đi mỗi việc, tôi ngồi trong buồng lấy giấy bút vẽ nguệch ngoạc cho qua thời giờ.

Tôi nghe loáng thoáng bố nói với mẹ...

" Máu từ mũi với miệng bọn nó cứ ọc ra mãi không chịu ngừng bà ạ, lau ướt đẫm 8 cái khăn mà nó cứ ồng ộc chảy ra, mắt vuốt mỏi tay cũng chẳng chịu nhắm vào. Tôi rủ rỉ nói chuyện tỉ tê mãi mà không ăn thua. Thì ra tụi nó chờ bố mẹ bà ạ, bố mẹ nó về đến ngõ thì tôi chẳng cần vuốt mắt tụi nó cũng đồng loạt nhắm vào. Máu đột nhiên không chảy thêm nữa".

Mẹ nói

"Thôi, chuyện xong rồi ông đừng nghĩ ngợi thêm nữa hại sức"...

Rồi bố im lặng rất lâu mới nói được tiếp:

"Đêm qua tôi thấy 2 anh em nó dắt tay nhau về bà ạ, tụi nó qua nhà mình trách tôi. Nói tôi sao tụi nó là con trai mà lại trang điểm như con gái rồi tụi nó chê tôi làm xấu cho tụi nó bà ạ".

-----------------

Xem tiếp(Tập 1)   (Tập 2)    (Tập 3)   (Tập 4)        (Tập 5)

Bản quyền thuộc về tác giả Đào Thị Trang

Ma