04/06/2021 11:40 View: 2379

Truyện ma có thật: Trang điểm cho người chết (Tập 2)

Sau hơn một tháng bố sụt cân thấy rõ, mặt bố hốc hác còn môi thì lúc nào cũng bong tróc như kiểu lâu lắm rồi không đụng tới nước.

Bố ốm liệt giường!

trang diem cho nguoi chet, tap 2, truyen ma, theo dao

Ảnh minh hoạ

Mẹ, một người theo đạo Thiên Chúa gốc từ khi bố gặp chuyện lại quay ra tin vào cúng bái.

Mẹ mời thầy cúng về nhưng lại chẳng dám rình rang sợ xóm làng dị nghị

Mẹ dặn anh em bọn mình nếu có ai hỏi thì nói ông thầy cúng là ông bác họ đằng xa bên ngoại đến chơi. Mỗi lần cúng bái ông thầy cúng đều bắt chúng tôi phải có mặt đông đủ ở nhà. Cái gian buồng bé tí mà 6 người ngồi trong đó: có thầy, có bố, có mẹ và có 3 anh em tôi.

Mỗi lần cúng thường mất cả buổi chiều nhưng sau 3 lần cúng bái không thấy bố có tiến triển gì nên mẹ gọi bố dậy rồi dìu sang nhà bà Tịch. Trên bàn thờ thằng Giang và Giảng vẫn nghi ngút hương khói. Mẹ bắt đầu câu chuyện với bố mẹ Giang Giảng:

- "Vì gia đình cô chú mới xảy ra chuyện chưa lâu mà tôi đem chuyện này ra ăn vạ thì tôi tệ quá, nhưng cô chú hiểu cho tôi..."

Mình bắt đầu nghe mẹ vừa khóc vừa kể lại toàn bộ sự việc. Cũng chẳng nhớ bố mẹ ngồi đó bao lâu, chỉ nhớ là khi mẹ dìu bố về thì trời xâm xẩm tối. Tối đó, sau khi ăn cơm xong bố gọi mẹ con mình lại giường chỗ bố nằm. Bố dặn mẹ ngày mai đi chợ mua hương hoa mai ra mộ 2 đứa nó.

Hôm sau là tròn giỗ 100 ngày của tụi nó, cả nhà mình ra đồng mả.

Vì bố quá yếu nên mẹ phải mượn xe thồ đẩy bố ra. 3 anh em chúng mình lẽo đẽo theo sau... Mộ vẫn còn mới, chỉ có vài cây cỏ mọc rải rác trên mộ, mấy vòng hoa trắng vẫn còn đó. Bố cố bò dậy, đốt hương và lẩm bẩm gì đó thật lâu...sau đó cả nhà về!

Đêm đó sau một thời gian rất dài bố tự bò dậy rót nước uống, bố kẽ gọi mẹ để không đánh thức anh em mình. Nhưng mình thì đã thức! Mình nghe bố nói với mẹ

- "Hai anh em nó chết do rủ nhau xuống ao nhặt quả đu đủ bị rụng bà ạ! Lúc gần chết hai đứa nó cào cấu vào người nhau nên lúc tôi tắm cho chúng nó mặt mũi tụi nó chi chít vết cào cấu. Chúng nó chết là số đã được định rồi nên chúng nó không luyến tiếc gì cả nhưng tôi chẳng hiểu sao thằng Giang đêm nào nó cũng về hỏi tôi em Giảng của nó đi đâu rồi? Sao để nó lại một mình?

Bao nhiêu đêm tôi cứ vừa chợp mắt là nó lại về hỏi tôi. Đợt rồi ông thầy cúng đến nhà mình ông đã nói cho tôi lý do nhưng bản tính tôi chưa tin là do tôi, do lúc tôi tắm cho tụi nó tôi khóc nước mắt tôi rơi vào thằng Giang nên nó quyến luyến trần thế nó không đi được.

Thằng Giảng thì đi trước rồi. Mà tụi nó không đi cùng nhau thì làm sao sinh ra cùng nhau được nữa đây hả bà? Tụi nó liệu có làm anh em của nhau nữa không?

Nói đến đây tôi thấy giọng bố lạc hẳn đi, chắc chắn bố phải day dứt lắm!)

Hôm nay ra mộ anh em nó, tôi xin lỗi rồi... Tôi hứa với tụi nó nếu tụi nó không trách tôi nữa thì tôi sẽ làm nghề trang điểm xác chết cho đến hết đời!"

Vài ngày sau mình thấy bố cầm được cuốc và bắt đầu uống rượu.

Bố từng nói "Làm nghề trang điểm cho xác chết có vô vàn điều cấm kỵ, chẳng may phạm phải sẽ thay đổi cả vận mệnh của người chết! Nên làm là phải có chữ duyên!" Nhưng lời hứa đưa đẩy cuộc đời bố...từ người trang điểm xác chết kiêm luôn cả nghề bốc mộ! Do sai sót trong khi hành lễ bốc mộ nên bố mình đã vĩnh viễn phải ra đi ở tuổi 38!

Ai còn quan tâm mình xin viết tiếp phần lý do bố mình mất... 

-------------------------

Xem tiếp: (Tập 1)   (Tập 2)    (Tập 3)   (Tập 4)        (Tập 5)

Bản quyền thuộc về tác giả Đào Thị Thảo

Ma