04/06/2021 11:50 View: 637

Truyện ma: Một cõi Âm Dương (Tập 6)

Bỗng, cô Tư Gôm quay sang bà Tư Cầu hỏI:

- Anh Tư mấy hôm nay đỡ chưa vậy chị?

mot coi am duong 6

- Mô Phật, ổng khoẻ lại rồi. Nhưng hơn tuần nay ổng không chịu đánh xe ngựa nữa. Báo hạI mối mang ngườI ta la quá trời. Thằng Mỹ phải xin nghỉ làm nửa buổI ở nhà đánh xe thay ổng…

Chuyện của ông Tư Cầu tôi cũng có nghe lỏm bỏm. Thấy ngườI lớn họ nói vớI nhau về chuyện này có vẻ kín đáo lắm. Hình như là ông gặp ma thì phải. Từ hôm đó đến nay gần một tháng, chẳng thấy ông ra ngồi dướI cây táo trước sân nhậu khô sặc nữa. Tụi nhỏ bọn tôi cũng sờ sợ, không dám lảng vảng hái táo nhà ông như trước đây.

Bà Hai Nhà in vừa bỏ miếng trầu vô miệng vừa trệu trạo nói:

- Mấy bữa xóm trong cứ xì xào chuyện anh Tư mà tui hổng có để ý lắm. Chỉ nghe nói ảnh bịnh rồI qua thăm vậy thôi. Nay ảnh khoẻ rồi, thôi thì chị kể lạI chuyện của ảnh cho mọI ngườI rõ một chút được không!

- Mô Phật. Chuyện cũng chẳng có gì. Chỉ tại ổng sợ quá rồi phát bịnh thôi. Chuyện như vầy…

3 giờ sáng, như thường lệ, ông Tư đánh xe ngựa lên Bình Trị Đông chở mối hàng bông. Không khí trở lạnh hơn mọi khi, thỉnh thoảng vài cơn gió thổi qua làm ông khẽ rùng mình. Thò tay vào túi lấy cuộn giấy quyến và bọc thuốc rê, chuyển sợi cương ngựa xuống quấn vào ngón chân cái, ông cặm cụI vấn một điếu thuốc rồi bật cái hộp quẹt zipo châm lửa hút. Một làn khói trắng tuôn ra từ cái miệng móm xọm của ông rồi nhanh chóng lan toả vào không gian mù mịt.

Bập được vài hơi, ông Tư cảm thấy ấm hẳn.

Thả bọc thuốc rê vào sàn xe, ông dựa vào thành xe, mắt lim dim tận hưởng cái cảm giác lâng lâng của khói thuốc. Với tay nắm nhẹ dây cương, ông cho con ngựa chạy nước kiệu…

Chợt, con ngựa của ông Tư hí nhỏ một tiếng rồi khựng lại. Giật mình, ông Tư vội gò cương ngựa chồm dậy nhìn. Trong ánh sáng mơ hồ của ánh trăng hạ tuần đã xế bóng và ánh đèn bão móc trên tay nắm của xe, ông Tư nhìn thấy một cô nữ sinh mặc chiếc áo dài trắng đang đứng bên đường ngoắc xe.Ghì cương cho con ngưạ đứng hẳn lạI, ông Tư cât tiếng hỏi:

- Làm cái gì mà đêm hôm khuya khoắt chận xe ngườI khác vậy hả?

- Dạ, con đi học ở Sài Gòn. Hôm nay Chủ nhật về sớm thăm nhà, bác làm ơn cho con quá giang một đoạn – Tiếng cô gái nhỏ nhẽ trả lời.

- Thăm nhà thì cũng đợi sáng rồi đi chứ?

- Dạ, con ở nhờ bà con trong xóm thịt ngựa. Tranh thủ đi về sớm để chơi với nhà lâu chút. Chiều là con phải lên Sài Gòn lại rồi.

- Con gái con đứa, đêm hôm khuya khoắt, đi một mình ngoài đường vắng như vầy, gặp ma có ngày…

Tiếng cô gái cườI:

- Dạ, con chỉ sợ ma cô thôi. Bác cho con quá giang lên chợ Gò Cát được hôn bác?

- Tao chỉ chạy tới Bình Trị Đông hà…

- Dạ, vậy cũng được. Tới đó rồ con tính tiếp.

- Được rồ, lên sau xe đi. Thiệt tình, tuổI trẻ tụi bay sau này không hiểu nổi. Khuya lắt khuya lơ, đứng bên đường lại còn mặc áo dài trắng nữa, làm tao cứ tưởng…

Mãi lo nói, ông Tư không để ý con ngựa cứ dậm chân khịt mũi, vẻ bồn chồn. Ông cũng không để ý chiếc xe ngựa chẳng hề trì nặng xuống phía sau như lệ thường mỗi khi có ngườI leo lên. Ông lại tiếp tục giật cương cho con ngựa rảo bước…

Chiếc xe chồm lên rồI lạI lóc cóc lăn trên con đường nhựa nham nhở đá. Ông Tư cũng chẳng buồn quay lại phía sau, và cũng chẳng nghe cô gái nói năng gì.

“ Con gái bây giờ thiệt lạ - Ông Tư nghĩ thầm- ngày xưa làm gì có chuyện đi khuya về sớm một mình một chợ như thế chứ. Ngẫm lại gia đình nào không chịu dạy dỗ cho đàng hoàng, rủi có chuyện gì thì… Ôi mà chuyện của ngườI ta hơi đâu mà nghĩ…”

Một cơn gió lạnh thổi qua, ông Tư bất giác rùng mình.

“ PhảI làm một điếu nữa thôi” - Vừa nghĩ, ông vừa với tay ra sau lấy bọc thuốc rê… Bỗng, tay ông chạm phảI một thứ gì đó dài dài, trơn muợt… Theo phản xạ tự nhiên, ông rụt tay và quay phắt lại nhìn… Quỷ thần ơi! Không có cô gái nào cả.

Phía sau xe ngựa là một mái tóc dài đậm đà đậm đuột xả từ trên nóc xe vắt vẻo qua thành xe trải một đống trên sàn xe ngựa. Trong ánh sáng tù mù của ngọn đèn bão, mái tóc dài đung đưa theo nhịp lắc lư của chiếc xe ngựa càng trở nên rùng rợn. Thần hồn nát thần tính, ông Tư Cầu vừa nhảy phóc xuống xe ngựa vừa hét:

“ Cha mẹ ôi! Ma…ma…a…”

Con ngựa kéo xe cũng giật mình hí lên một tiếng rồi chồm bốn vó chạy băng về phía trước. Tiếng ngựa hí làm ông Tư sực tỉnh hồn. Ông liền đuổi theo chụp lấy càng xe ghì mạnh lại, miệng hô to:

“Họ…họ…ọ…”

Chiếc xe còn trớn lăn thêm hai vòng nữa rồi dừng hẳn. Ông Tư giơ tay áo quẹt mồ hôi trán đẫm ướt tự bao giờ, thở hào hển. Trên xe trống rỗng. Ngẩn ngơ một chút, ông Tư tiếp tục lên xe, ra roi cho cho ngựa lên đường.

Mặc dù tim còn đập thình thình, mệt thở hào hển, ông Tư vẫn không quên làm một điếu thuốc rê. Quái, bọc thuốc rê đâu rồi? Có lẽ nó bị rơi trong lúc xe chạy giằng xóc. Ông chép miệng như tiếc nuối

“ Thôi. Đến chợ rồi xin ai đó một điếu hút bậy cũng được”.

Con đường độc đạo đến chợ Bình Trị Đông phải qua một dãy ao sen và cánh đồng mã lạng. Xa hơn, phía bên trong là vành đai ấp chiến lược những năm trước Mậu Thân. Rải rác mới có một căn nhà trơ trọI giữa khoảng không bao la. Xe gần tới chợ, ông Tư nhìn lên bầu trời. Trăng gần xế. Hơn ba giờ rưỡi rồi, chắc giờ này bạn hàng cũng đang gánh ra chợ. Chép miệng, ông Tư lại thèm thuốc.

Có tiếng nói cười vang lên. Phía trước ông, ngay khoảng trống vào gò mã lạng, hai người đang ngồi nói chuyện. “Chắc là dân đi soi ếch ban đêm” – Ông Tư nghĩ thầm. Thấy một trong hai ngườI đang hút thuốc, ông Tư gò cương ngựa cho xe dừng lại, nhảy xuống đi chậm rãi lại chỗ hai người đang ngồi.

- Anh em có thuốc rê cho tui xin một điếu!

Hai người vẫn ngồi thu lu như có vẻ lạnh. Tỏ thái độ tự nhiên, ông Tư ngồI xuống bên cạnh, mở lời xuề xoà:

- Mấy anh em đi soi ếch hả?

- Ừm…ừm…m - Người hút thuốc trả lời ậm ừ trong cổ họng.

- Đi đêm đi hôm nhiều khi gặp phải mấy thứ gì không hà - vừa đón lấy bọc thuốc rê từ tay người đàn ông hút thuốc, ông Tư vừa nói - hồi nãy tui bị một vố suýt chết vì sợ luôn.

- Vố gì mà sợ dữ vậy? – Hai người đàn ông có vẻ chú ý.

- Tui tin mấy chú mà gặp cũng sợ chết đứng như tui thôi – tay vân vê cục thuốc, ông Tư trả lờI - hồI nãy chạy trên đường, tui gặp ma…

- Ma hả? nó ra làm sao vậy?

- Lúc đầu nó hiện thành đứa con gái mặc áo dài trắng, lát nữa nó biến thành mái tóc dài thòn vắt vẻo trên thành xe ngựa thấy phát ớn.

- Vậy mái tóc nó dài cỡ nào?

Ông Tư bực mình:

- Hỏi chi kỹ vậy? lúc đó sợ gần chết làm sao tui nhớ nổi chứ.

- Vậy, nó có dài bằng cỡ này không? – nói xong hai ngườI cùng đứng dậy. Người đàn ông hút thuốc chụp lấy đầu người kế bên vặn ngược ra sau, rồi… nắm lấy đầu tóc của ông ta kéo ra. Nắm tóc cứ dài dần, dài dần theo bàn tay kéo của ngườI kia.

Ông Tư há hốc mồm, thả rơi cục thuốc rê. Ngực ông nặng ì như bị đá đè, hai lỗ tai kêu vo vo, thân hình cứng đơ như khúc củi. Trong giây lát, mái tóc của người đàn ông kia bị kéo dài xoã thành một đống dưới đất. Trong bầu trời khuya mờ mờ ảo ảo, hai con người cùng với nắm tóc đổ dài khiến cho ông Tư muốn ngất xỉu… Giây lâu sau, như kịp định thần, ông Tư chỏi hai chân đạp đạp về phía trước lết ngườI lùi lại, rồI ông chụp dây cột cương con ngựa kéo chạy bán sống bán chết

Lần này ông không la được một tiếng nào…

Bà Tư Cầu thở dài kết thúc câu chuyện:

- Mô Phật. Buổi sáng hôm đó, mớI dọn cháo ra bán thì một chú tiểu ở chùa Vạn Phước tìm đến hỏi. Nghe kể lại thì nhà chùa thức dậy tụng kinh thời khuya, thấy ngoài cửa có chiếc xe ngựa mới chạy ra dòm. Mấy thầy nhìn thấy ông nhà tui nằm sấp bất động bên chiếc xe mới đưa vào trong cứu tỉnh. Phải để ổng ở lại chùa cho mấy thầy dọng Đại Hồng chung ba ngày ổng mới tỉnh táo hoàn toàn.

Sau này nhớ lại, tôi không biết lần gặp ma ấy của ông Tư là tốt hay xấu nữa. BởI vì từ đó về sau, ông ăn chay, hay đi chùa. Con người thay đổI hẳn. Lúc bà cố (má của ông Tư ) bệnh gần mất, ông cùng ban hộ niệm quây quần quanh giường niệm Phật cả tuần cho đến lúc bà đi xuôi luôn. Nghe mấy người tẩn liệm nói lúc đưa vào hòm, đỉnh đầu của bà vẫn còn nóng hổi. 

-------------------

Đọc trọn bộ: (Tập 1)       (Tập 2)            (Tập 3)              (Tập 4)              (Tập 5)                       

(Tập 6)                    (Tập 7)                      (Tập 8)                      (Tập 9)                            (Tập 10)

(Tập 11)                (Tập 12)                   (Tập 13)                 (Tập 14)                 (Tập 15)

(Tập 16)             (Tập 17)                (Tập 18)                   (Tập 19)                     (Tập 20)

(Tập 21)                  (Tập 22)                   (Tập 23)                   (Tập 24)                     (Tập 25)              (Tập 26) 

Bản quyền thuộc về tác giả Hoàng Thông

Ma