04/06/2021 11:38 View: 4967

Truyện ma: Hầm mộ (Phần 102 - Kết)

Lính của ông Doanh muốn kéo Mẫn ra, nhưng ông Doanh ngăn lại:

- Đừng làm gì cả….?

Ông Doanh ngồi xuống nói với Mẫn:

- Mày muốn gì…?

ham mo phan cuoi, truyen ma ham mo, truyen ma

Mẫn tiếp:

- Có phải ông muốn tìm ông chủ Vương, những kẻ bị bắt cóc cũng như ông muốn biết ai là người đã cung cấp thông tin, cũng như đứng sau bảo hộ cho những việc làm của bọn tôi….đúng chứ…?

Ông Doanh nuốt nước bọt, chỉ mới vài phút trước, tên điên rồ này còn một mực đòi chết. Hắn không hé răng khai lấy nửa lời, nhưng tại sao lúc này hắn lại thay đổi nhanh chóng đến như vậy. Dù sao đi nữa, những thứ hắn vừa nói, ông Doanh đều đang rất muốn biết chân tướng sự việc. Mẫn cười:

- Tôi sẽ nói, nhưng sẽ chỉ nói cho một mình ông mà thôi…..

Ông Doanh suy nghĩ một hồi rồi ra lệnh:

- Tất cả mọi người đi ra ngoài.

Người của ông Doanh nhìn nhau ngơ ngác, họ hỏi:

- Sếp…? Như vậy rất nguy hiểm…? Chúng ta không biết…

Ông Doanh nhắc lại:

- Ra ngoài…. Tôi sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ mọi việc.

Mệnh lệnh của ông Doanh được thực thi, những người có mặt trong phòng lần lượt bước ra bên ngoài cửa. Chỉ còn lại hai người, ông Doanh cho Mẫn ngồi xuống ghế, kéo ghế lại đối diện, ông Doanh trừng mắt nói:

- Giờ thì nói đi, bây giờ chỉ còn hai người, nhưng nếu mày mong muốn làm một cái gì đó để thoát thân thì tao cũng không ngần ngại giết chết mày ngay tại đây đâu.

Mẫn khẽ cười, có vẻ như đây mới chính là bản chất con người thật của hắn từ trước đến nay. Không điên loạn, không khát máu, hắn bình tĩnh đối diện, mặc dù hắn biết rõ tội trang của mình. Mẫn nói:

- Một tay công an nóng tính, luôn muốn giết người như ông mà lại có thể lên đến chức lãnh đạo được sao…?

Ông Doanh đáp:

- Điều đó dành cho những thằng súc sinh, cặn bã như chúng mày. Còn nói linh tinh, tao sẽ bẻ răng của mày đấy.

Mẫn thở dài, hắn nói:

- Trước tiên, tôi xin nói với ông một tin buồn, và đó cũng là tin buồn của tôi. Những kẻ bị bắt cóc mà ông hỏi ban nãy đều đã chết, cả ông chủ Vương của tôi cũng vậy. Họ đều đã chết cả rồi….Ặc….ặc…

Mẫn chưa nói hết câu thì đã bị bàn tay của ông Doanh bóp chặt yết hầu, ông trợn mắt nhìn sát vào Mẫn rồi rít lên:

- Mày...nói...dối…. Từ lúc chúng tao để ý đến nơi này, thằng khốn đó chưa từng một lần xuất hiện… Hắn không có chuyến bay nào về Bắc Kinh cả, giờ mày nói hắn đã chết…. Mày muốn tao tin câu chuyện hoang đường đó sao…. Thằng chó…

Mẫn ho sặc sụa, hắn cảm tưởng như mình sắp bị bóp đến tắc thở, ông Doanh nới lỏng tay ra, hắn nói:

- Khục...khục… Ông nghĩ tôi nói dối để tránh tội sao, nực cười…. Những diều tôi vừa nói hoàn toàn là sự thật. Giải thích với kẻ như ông chắc sẽ không tin, nhưng tôi và ông chủ Vương có một sợi dây tinh thần liên kết với nhau vô hình. Gia tộc họ Đường chúng tôi đã theo hầu hạ gia tộc họ Vương hàng trăm năm nay. Khi chủ qua đời, chúng tôi cũng sẽ cảm nhận được điều đó. Đúng vậy, ông chủ Vương không quay về Bắc Kinh, ông ấy ở ngay trong resort này.

Ông Doanh nổi điên:

- Chúng tao đã tìm kiếm tất cả mọi ngóc ngách trong resort, ý mày là sao hả thằng khốn.

Mẫn cười:

- Ha ha ha, đó là do các người tìm không đúng chỗ thôi. Chắc ông cũng tự hỏi tại sao bọn ta bắt cóc nhiều người như vậy mà dù có khám xét đến mấy lần, các ông cũng không phát hiện được gì….. Bởi vì, nơi ông chủ Vương đang ở, các người có tìm kiếm cả đời cũng không chạm đến được. Tuy nhiên, tôi lại có thể….. Giờ thì ông đã hiểu chưa….? Sếp Doanh, thượng tá công an cục cằn…..?

Ông Doanh giận đến run người, nhưng hắn nói không sai, ông Doanh hỏi:

- Nói thẳng ý đồ của mày ra đi…. Thằng khốn.

Mẫn tiếp tục cườ:

- Ông bắt đầu hiểu chuyện hơn rồi đấy. Như này nhé, việc ông chủ Vương đã chết là sự thật, đám người bị bắt cóc chết hết cũng là sự thật. Nhưng phận làm tôi tớ, là người chăm lo cho gia tộc họ Vương ngay cả khi họ đã chết. Tôi không thể để xương cốt của ông chủ Vương nằm lại nơi này. Do vậy, tôi sẽ chỉ cho ông chỗ đó, đồng thời sẽ nói cho ông “ kẻ “ mà ông muốn biết….. Đổi lại, ông phải hứa, sẽ đưa hài cốt của ông chủ Vương quay lại Trung Quốc. Dẫu sao ông ta cũng đã chết rồi, tôi chỉ cần như vậy thôi. Giữ lại xác của một người đã chết với các người mà nói cũng không lợi ích gì.

Ông Doanh đang đứng trước một sự lựa chọn, cách nói chuyện của gã khốn này thực sự khiến người ta phải nổi điên. Nhưng những lời hắn nói vô cùng hợp lý, ông Doanh đáp:

- Làm như vậy chẳng phải tao chỉ đổi lại những người bắt cóc đã chết thôi sao…?

Mẫn tiếp:

- Hi hi, cái này tôi cũng không chắc chắn, biết đâu ở đó vẫn còn người sống sót… Thay vì hỏi han khiến cho thời gian trôi qua tôi nghĩ ông nên quyết định sớm đi. Tôi nhắc lại, nơi đó các người dù có biết cũng không thể chạm vào. Kẻ nào mạo phạm, kẻ đó sẽ phải chết….. Chỉ có máu của Vương “ tử “ mới có thể khai mở Hầm Mộ….. Ha ha ha…..ha ha ha.

[.....]

15 phút sau, ông Vương bước ra khỏi phòng, vẻ mặt có chút gì đó bất thường. Ông Doanh cho gọi tổ công tác đã phát hiện ra Mẫn. Khi mọi người tập hợp đầy đủ, ông Doanh hỏi:

- Tại hiện trường phát hiện ra tên khốn đó, còn thu thập được gì khác không..?

Một cô gái thuộc tổ điều tra khẽ gật đầu rồi đưa ra những túi nilon chuyên dụng đựng một vài món đồ mà công an thu thập được trong tòa tháp thờ, nơi Mẫn bất tỉnh. Trong đó có những chiếc răng của Mẫn bị Tân đấm gãy rụng ra ngoài, những lọn tóc dài ngắn khác nhau, giày của cô bé gái bị rơi tại hiện trường khi xảy ra va chạm……. và còn một cái lọ nhỏ, đây chính là thứ mà ông Doanh đang tìm.

Cô gái kia hỏi:

- Sếp, có phải sếp đã biết hắn bị ai đánh đến ngất xỉu phải không…? Tại hiện trường chúng ta còn xác nhận được sự xuất hiện của 1 người nữa. Có thể chính người này đã tấn công hắn, cứu lấy đứa bé….. Nhưng đến giờ vẫn chưa biết được đó là ai…? Và tại sao hắn lại đưa bé gái đến khu vực tháp thờ. Đã kiểm tra rất kỹ nhưng không phát hiện được gì cả.

Ông Doanh nói:

- Tôi sẽ lấy thứ này..

Cô gái định đáp:

- Cái lọ đó có chứa……

Nhưng cô chưa kịp nói xong thì ông Doanh đã lập tức rời đi. Lúc này đã là gần 6h sáng. Bầu trời như muốn mưa, suốt từ sáng sớm cho đến bây giờ, sấm chớp mỗi lúc một lớn, báo hiệu cơn mưa sắp xảy ra sẽ vô cùng khủng khiếp. Không khí đang lạnh dần, không gian càng lúc càng âm u hơn.

Và rồi không ngoài dự đoán, cơn mưa rào lập tức đổ xuống. Mưa to một cách khủng khiếp. Những hạt mưa trút xuống như thể ông trời đang giận dữ muốn cuốn phăng đi tất cả những tội nghiệt tại mảnh đất này.

6h sáng, tất cả các công tác tuy tìm hai tên sát nhân A Lư