04/06/2021 11:41 View: 1991

Truyện ma: Lời nguyền Ngải Đen (Tập 2)

Thành vẫn ngồi trong căn nhà hoang, mà không hề biết Đạt đã bày ra thêm một trò nghịch ngu nữa để hại anh. Anh lẳng lặng nhìn lên xà nhà để quan sát căn nhà cho hết thời gian hẹn. Ngồi trong căn nhà hoang vắng, tuy Thành không sợ ma cho lắm nhưng cũng có cảm giác hơi gai gai người, vì trước đó nghe Đạt dọa dẫm nhiều lần nên tâm lý có chút không ổn định.

Loi nguyen ngai den tap 2, truyen ma

Tác giả: Ngạ Quỷ

Tuy vậy, Thành là người luôn tỏ ra trầm tính như nước, và trước nay chưa từng lộ ra vẻ sợ hãi với ai bao giờ. Mặc cho có dọa Thành như thế nào thì trông anh vẫn cứ như một cục đá vậy. Chính vì cái dáng vẻ ấy của Thành mà Đạt vừa rồi mới bày ra một ý tưởng tối dạ đến như thế.

Nhìn thanh xà lan trên nóc nhà một lúc bất chợt Thành thấy có điểm khác lạ

Mmắt anh nhìn trong đêm hơi kèm nhèm nên chỉ thấy ở trên thanh xà lan đang treo lủng lẳng một cái vật nho nhỏ gì đó, như là một sợi dây thì phải.

Thành bật cái đèn pin chiếu sáng ở đầu cái điện thoại, cẩn trọng rọi ánh sáng lên xem xét thật kĩ. Lúc này anh chợt phát hiện ra, hóa ra cái vệt nho nhỏ ấy là một sợi dây thừng, một sợi dây thừng buộc vòng tròn qua cái xà lan rồi vắt vẻo ở trên đấy.

Thành chợt nghĩ đến cái mục đích của sợi dây thừng treo ở đó để làm gì? Anh tự hỏi mình rằng liệu có khi nào đó chính là sợi dây thừng mà người chết thắt cổ tự tử giống như lời Đạt nói? Nghĩ đến đây Thành liền có cảm giác lạnh sống lưng và toát mồ hôi hột. Anh nhìn đồng hồ thì chỉ thấy còn đúng một phút nữa là hết thời hạn thử thách. Nghĩ đến chiến thắng sắp cận kề mà Thành cố kìm nén nỗi sợ hãi và sự suy đoán trong tâm thảm.

Thành tưởng tượng đến cái hình ảnh người treo cổ trên cái xà lan này, khuôn mặt thì tím ngắt, lưỡi thì thè dài ra với hai mắt mở to trợn trừng nhìn xuống. Cái cảm giác ấy cứ như đinh ninh trong đầu Thành khiến cho Thành có cảm giác có thân người nào đó treo cổ ở trên ấy thật.

Đúng một phút sau, thời gian thử thách điểm đã hết. Thành vội vã đứng lên đi ra ngoài. Trước khi đi đến cửa anh còn không quên chỉnh đốn lại quần áo cho thật ngay ngắn, rồi mới bước đi thật khoan thai định bụng để cho lũ bạn của anh không thể chê cười được anh.

Thành đi ra như thế, nhưng khi anh ra đến nơi thì đám người Đạt đâu? Trung đâu? Giang với Hưng đã đi đâu mất rồi?

Ngoài đường đồng trống không không hề có một bóng người. Cả con đường kéo dài hoang vắng âm u chỉ có duy nhất một mình Thành đứng ở giữa. Hai bên đường là những ngôi mộ nhấp nhô xa gần, thi thoảng lại còn có đốm sáng lập lòe ở sau những bia mộ càng làm Thành có chút hoảng hồn.

Thành vừa sợ lại vừa tức liền chửi đổng:

- Mẹ khiếp, bày ra cái trò này chỉ có thằng Đạt chứ không còn thằng nào khác. Kỳ này về mà tao không tẩn cho mày một trận thừa sống thiếu chết thì tao làm con mày!

Nói xong, Thành đang định quay đầu đi, định đi bộ để về. Thì đúng lúc này trong lòng anh bỗng tự nhiên trào lên một cỗ cảm giác rất lạ, một cỗ cảm giác bồn chồn không yên nổi. Theo thói quen, giống như mấy lần trước Đạt kêu lên khi có người ra. Thành lại như có trực giác như mách bảo liền quay đầu lại nhìn về phía cánh cửa ngôi nhà hoang.

Thì trời ơi, lần này không giống như những lần trước. Thành mới biết là hóa ra những lần trước không phải là Đạt bịa đặt, mà quả thật là có bóng người nấp đằng sau cái cửa ngôi nhà hoang đang dõi theo nhìn chằm chằm ra ngoài thật.

Cái thân người ấy mặc bộ đồ màu trắng, chính là cái bộ đồ treo ở gần cửa sổ mà lúc trước Thành nhìn thấy. Người ấy khuôn mặt tím ngắt, cái lưỡi lủng lẳng trên cổ mắc sợi dây thừng.

Đôi mắt sáng như sao đang nhìn Thành chằm chằm.

Thành hãi hùng quá, quay đầu bỏ chạy như điên. Mấy lần anh quay lại thì vẫn thấy cái bóng người kia lấp ló ở đằng sau những bia mộ đuổi theo anh.

Mạch máu não của Thành cứ như muốn vỡ tung, hai mắt anh mở to trừng trừng đầy sợ hãi chạy như điên thở dốc. Anh cứ lao bừa về một phía mà chẳng nhìn đường gì cả. Giờ này anh chỉ biết chạy, và chạy làm sao để thoát khỏi cái bóng ma kia là điều tiên quyết.

Tiếng côn trùng kêu loạn xa, ngay gần những ngôi mộ có những con chuột to đùng chạy qua lại vang lên những âm thanh chin chít như báo động.

Ở cái cây Liễu trồng cạnh một bia mộ thì dưới ánh trăng nhá nhem thành cũng có thể nhìn thấy một con chim lợn đang đậu trên một cành cây. Mắt nó sáng như sao nhìn anh rồi kêu lên những tiếng động mang âm hưởng của riêng giống loài nó. Tiếng chim lợn kêu eng éc như muốn gọi hồn khiến Thành sợ như muốn hồn phải lìa khỏi xác vậy.

Thành cứ chạy mãi, chạy mãi rồi ngất đi lúc nào mà không hề hay biết.

Rất lâu sau, khi anh tỉnh lại liền nhìn thấy một khung cảnh tối đen như mực. Anh đang ở trong một căn phòng. Anh nhìn thấy một người đàn bà mặc quần áo bà ba thời ngày xưa, cả người ướt đẫm đang ngồi khóc thu lu trong một góc.

Thành vừa nhìn thấy người đàn bà ấy thì liền cất giọng hỏi:

- Cô là ai? Đây là chỗ nào vậy?

Người đàn bà ngừng khóc, quay mặt ngược trở lại thì ngay tức khắc đã khiến Thành hãi hùng. Anh ngã bật xuống đất định xoay đầu chạy trối chết. Bởi vì khuôn mặt người đàn bà đó chính là một khuôn mặt của ma quỷ, một nửa là một khuôn mặt hoàn toàn bình thường, còn một nửa thì lại lộ ra trơ xương.

Đầu Thành đau như búa bổ, anh gào rú lên như muốn điên loạn. Đúng lúc này, người đàn bà đó liền cất giọng nói với Thành:

- Cậu đừng sợ, tôi không làm hại cậu đâu!

Người đàn bà đó tuy có khuôn mặt hết sức kinh khủng, nhưng giọng nói của người đó lại hết sức êm dịu khiến cho Thành đang vùng vẫy thì cũng nguôi đi phần nào.

Anh gồng hết mình cố lấy can đảm, quay đầu lại run run nhìn người đàn bà đó.

Vẫn là cái khuôn mặt ấy, vẫn cái hốc mắt một bên sâu hoắm lộ trơ xương, vẫn một bên còn thịt da trắng bóc. Cái miệng của người đàn bà ấy nhếch lên khẽ mỉm cười ở một phần bên vẫn còn thịt.

Người đàn bà ấy nói:

- Tôi thấy cậu ngất ở bên ngoài nhà tôi, nên tôi đưa cậu vào đây để chăm sóc cho cậu.

Thành kỳ quái hỏi:

- Nhà ư?

Nhưng anh chỉ nhìn thấy một căn phòng, một căn phòng làm bằng gỗ vuông vắn không hề có cửa ra vào. Căn phòng này lại còn bị lở loét hết tường sập sệ như sắp đổ xuống đến nơi vậy.

Người đàn bà nói:

- Phải, đối với tôi thì nó là nhà, nhưng đối với người như cậu thì có thể gọi nó là một ngôi mộ thì đúng hơn.

Thành kinh sợ, anh giật thót mình khi nghe người đàn bà ấy nói như vậy. Vậy có nghĩa là người đàn bà đó thực sự là ma, và anh đang ở trong chính ngôi nhà ma ấy ư?

Thấy Thành run rẩy khắp người, người đàn bà điềm nhiên nhìn anh cười rồi trấn tĩnh anh:

- Cậu không phải sợ, tôi tuy là ma nhưng không làm hại cậu đâu. Vừa rồi nếu tôi không lôi cậu vào nhà nhanh thì có lẽ cậu mới thật sự bị nguy hiểm.

Thành hỏi:

- Sao lại nguy hiểm?

Người đàn bà hỏi ngược lại:

- Thế trước khi chạy đến đây thì cậu bị thứ gì đó đuổi có phải không?

Thành mở to hai mắt hơi ngạc nhiên hỏi:

- Sao cô biết điều ấy? Phải, tôi gặp một cái bóng người ở cái nhà hoang trên đường đồng.

Người đàn bà cười nhạt trả lời:

- Cậu có biết cái bóng người vừa đuổi theo cậu nó là ai không?

Thành lắc đầu. Người đàn bà thở dài nói:

- Nó chính là con ma thần vòng, nó đuổi theo cậu để muốn ép cậu phải thắt cổ tự tử giống như nó đấy! Con ma ấy nó là oan hồn nên mạnh lắm nên nếu tôi không nhanh tay kéo cậu xuống đây thì chắc là giờ này cậu đã treo lủng lẳng trên cái xà lan của căn nhà đó rồi.

Thành nghe đến đấy thì sắc mặt liền xám như tro không biết nói gì hơn. Người đàn bà lại nói tiếp:

- Nó sẽ không buông tha cho cậu đâu, một khi nó đã xác định mục tiêu rồi thì người đó chỉ có đường chết.

Thành kêu lên:

- Chết ư, tôi không muốn chết! Cứu tôi...

Người đàn bà lại cười, giảng giải cho Thành:

- Cậu đừng sợ, tôi có cách để cứu lấy cậu, chỉ cần cậu nghe theo lời tôi là được!

Thành hỏi:

- Cách gì?

Người đàn bà ấy lắc đầu nói:

- Tạm thời chưa phải lúc, tôi sẽ nói cho cậu sau. Tôi còn muốn nói cho cậu biết cách giải thứ bùa ngải mà dòng họ cậu dính phải kia. Giờ thì bạn của cậu ở trên kia đang tìm cậu, cậu phải về nhanh đi thôi. Cậu cứ về nhà đi rồi tôi sẽ tự khắc đến tìm cậu.

Người đàn bà ấy nói xong thì mắt Thành chợt hoa lên một chặp. Anh ngất lịm đi không biết gì nữa, đến một lúc sau khi tỉnh lại thì đang phát hiện mình nằm trên một bãi đất trống, bên cạnh một cây trứng cá nhỏ. Một giọng nói vang văng vẳng như tiếng gió thì thào vào tai Thành:

"Cậu phải nhớ kĩ đêm mai, người thứ hai đến tìm cậu là tôi, đến lúc ấy thì hẵng trả lời, nhớ kĩ..."

Giọng nói ấy vừa mới biến mất, thì lập tức Thành nghe thấy tiếng gọi hô hoán của đám người Đạt:

- Thành ơi...

Tiếng động vang xa xa ở khu đường đồng, nơi Thành đang đứng thì khuất sâu vào trong những khu mộ trùng trùng ở đồng hoang. Thành hì hục chạy về phía phát ra tiếng gọi của Đạt, anh hét to:

- Tao ở đây!

Tiếng Thành vang rõ mồn một nên chẳng lâu sau thì đám người của Đạt cũng tìm được Thành.

Thành vì sợ mất mặt nên vẫn giả bộ thản nhiên đi từ từ lắm. Đám người của Đạt nhìn thấy Thành mà lại thấy anh chẳng tỏ vẻ hoảng sợ chút nào giống như bọn họ dự đoán thì thất vọng lắm. Trung nói:

- Thằng Thành đúng là cục đá thật rồi, thật là chẳng có cái gì có thể dọa được nó cả.

Giang cũng gật gù tán đồng:

- Đúng vậy, thằng này chắc thần kinh nó làm bằng thép chứ chẳng phải làm từ máu thịt nữa rồi.

Đạt hiếu kỳ hỏi Thành:

- Mà mày tự nhiên chui vào lẫn trong đám bia mộ này làm cái gì vậy? Không sợ ma nó bắt hồn mất à?

Thành điềm nhiên trả lời:

- Sợ cái gì, vừa nãy tao nhìn thấy con đom đóm đẹp quá nên đuổi theo bắt. Nào ngờ là đám lửa ma trơi, đúng là chán thật.

Nghe Thành nhắc đến lửa ma trơi mà cứ tỉnh bơ như không, cả đám đều lắc đầu lẽ lưỡi. Không ai bảo ai cũng tự nhắc mình trong lòng là có lẽ từ giờ chẳng bao giờ dọa Thành nữa, vì có dọa thì Thành cũng chẳng sợ, gan nó to bằng trời rồi.

Nhưng bọn họ nào có biết, ngoài miệng lúc này thì Thành mạnh bạo thế thôi, chứ trong thâm tâm thì Thành đang nóng ruột như lửa đốt.

Thành lại quay sang hỏi Đạt:

- Vậy chứ bây giờ trò chơi xong rồi, ai là người thắng cuộc đây?

Cả đám bốn mắt nhìn nhau, tất cả đều đã vào trong căn nhà đó, nếu như vậy mà nói thì cuộc chơi này là hòa. Đạt không cam nguyện với kết quả như vậy liền đề xuất:

- Thằng nào dám vào nói chuyện với con ma ấy thì thằng ấy thắng?

Cả đám nhìn nhau, đều đồng loạt lắc đầu không đồng ý với ý kiến của Đạt. Trung nói:

- Thôi muộn rồi, vào đấy biết bao giờ mới gặp được ma, mà chắc gì đã có. Giờ này ông già tao ở nhà chắc đang xới tung cái đất làng mình để tìm tao rồi. Tao phải về ngay nếu không thì ngày mai kẻo nhừ đòn với ông ấy mất.

Nghe thấy Trung nói thế, Hưng với Giang cũng đồng loạt đòi vịn cớ này mà đòi về. Còn Thành thì vừa mới gặp ma thật xong nên cũng chẳng có lòng dạ nào dám quay lại chỗ ấy. Mà Đạt thì có vẻ như trước đó cũng nhìn thấy con ma thật nên cũng ngầm đồng ý không nói gì.

Cuối cùng cả bọn tiu nghỉu lên xe đi về, trong cuộc vui hôm nay bày ra không có kẻ nào chiến thắng. Nhưng mỗi người mỗi vẻ, đều có những tâm lý suy tính ngùn ngụt khác nhau. Đặc biệt là Thành, anh cực kỳ ám ảnh bởi những lời nhắc nhở của người phụ nữ kia, cô ta nói là lời nguyền của dòng họ của anh ư? Nó là thứ gì mà từ trước đến nay tại sao Thành chưa từng nghe thấy bao giờ?

Về đến cổng nhà, đèn điện trong nhà đã tắt. Thành rón rén mở cổng rồi chui tọt vào trong nhà. Nhưng vừa vào đến nơi thì anh đã thấy mẹ anh chạy tới túm lấy cổ tay anh ra hiệu khẽ khàng suỵt nhẹ vào tai anh nói nhỏ:

- Trời ơi sao mày vẫn dám bỏ đi chơi thế hả Thành? Mày vào buồng nhanh lên không kẻo bố mày thấy bố mày đánh cho què chân bây giờ. Học hành thì không lo mà cứ suốt ngày lo trốn đi chơi.

Bà Đỉnh mẹ Thành cứ hối con chạy vô buồng thật nhanh rồi cố dõi mắt canh chừng ông Cừ vì sợ không may giữa chừng ông tỉnh lại thì nửa đêm lại to tiếng với Thành.

Thành cũng sợ thật nên nghe lời mẹ không dám cãi lại, chui tọt vào buồng mà mặt xanh nanh vàng.

Rồi từ bấy nhảy lên giường trùm chăn kín mít mà nhắm mắt đi ngủ luôn. Thành vẫn tưởng tượng đến những phút giây hãi hùng lúc trước mà không sao xua tan được những hình ảnh ấy. Nó cứ quanh quẩn trong đầu anh về người phụ nữ có nửa khuôn mặt lộ trơ xương, về con ma thần vòng trong ngôi nhà hoang giữa đồng vắng.

Thành cứ miên man suy nghĩ mà thiu thiu ngủ lúc nào không hay biết.

Trong nhà, ông Cừ vẫn đang ngủ.

Đến nửa đêm ông Cừ khát nước liền nhổm dậy. Ông ngáp ngắn ngáp dài liếc dọc liếc ngang rồi chạy vô buồng trong xem đêm qua Thành đã về chưa. Chạy vào tới nơi thì ông thấy Thành đã đang ngủ say, bèn thở dài rồi quay đầu trở ra.

Ông Cừ ra đến đầu hè, ngồi xuống cái ghế gỗ rồi châm điếu thuốc lào hút liền đến mấy hơi. Sau đó mới nhấp vài ngụm nước trà vẫn còn pha từ trước. Ông ngồi đấy một lúc nghỉ ngơi, rồi mới định bụng quay lại vào trong ngủ tiếp. Nhưng ông vừa mới định quay đầu, thì liền thấy có một cái bóng trắng cứ thấp thoáng lượn lờ chỗ ngoài cửa cổng.

Ông Cừ nheo mày, định thần nhìn lại một lúc, thì vẫn là cái bóng trắng ấy. Xa quá nên ông cũng chẳng nhìn rõ mặt mũi, mà cũng chẳng biết là nó mặc bộ đồ trông rõ ràng như thế nào. Chỉ là một cái bóng trắng mờ mịt mà thôi.

Ông Cừ nhìn mãi không đoán ra được liền đánh tiếng nói:

- Ai đấy? Ai mà cứ đi qua đi lại vào nửa đêm ở cổng nhà tôi thế hả?

Cái bóng người bên ngoài cửa cổng không trả lời, chỉ lặng yên đứng lại, nó đứng ở xa xa dõi theo đôi con mắt chăm chú nhìn ông không rời. Ông Cừ tính ra quát nạt một trận để đuổi nó đi thì không ngờ, cái bóng trắng ấy lại đi xuyên qua cái cửa sắt tiến dần về phía ông. Ông Đồng mặt mày kinh hãi thất sắc kêu lên một tiếng "Ôi!" Rồi ngã vật xuống đất.

Bà Đỉnh đang nằm trong buồng, chợt nghe thấy tiếng thất thanh la lên của ông Cừ thì liền tỉnh lại. Bà vội vàng gạt tấm chăn qua một bên rồi hốt hoảng chạy ra với chồng.

Ông Cừ ngã xuống đất thì vừa lúc cái bóng trắng kia cũng biến mất, mà bà Đỉnh cũng chạy đến gần ông rồi đỡ ông đứng dậy hỏi han:

- Ông làm sao thế? Sao đang ngủ mà lại thức dậy lúc nửa đêm thế này, còn không bật cái đèn điện lên để ngã mới khổ chứ lại.

Ông Cừ xua tay nói:

- Tôi khát nước nên mới dậy để uống một ngụm, nào ngờ khi tôi vừa mới ngồi ở đây được một lúc thì...

Ông Cừ lắp bắp run run tay chỉ ra phía cổng nói:

- Thì tôi nhìn thấy một cái bóng trắng bà ạ. Mới đầu thì tôi thấy nó cứ lượn lờ qua lại ở cái cổng ngoài vườn nhà mình, tôi hỏi nó là ai thì nó không nói. Đến lúc tôi định ra quát cho nó một trận để đuổi nó đi thì nào ngờ cả cái thân người trắng muốt của nó xuyên qua cái cửa lao về... về phía tôi.

---------------------------

Xem tiếp:  (Tập 1)             (Tập 2)                    (Tập 3)                    (Tập 4)

Bản quyền thuộc về tác giả Ngạ Quỷ

Ma