04/06/2021 11:34 View: 3705

Kinh dị: Ma nữ thời Pháp thuộc

Một đêm mùa hè oi bức năm 2000, cái nóng nực khiến cho con người ta bức bí, đến mức khó mà ngủ được. Tôi cũng vậy, trằn trọc mãi, bực quá tôi trở dậy, pha một ly cà phê ra sân hóng mát.

Nhấp vài ngụm, hút chưa được nửa điếu thuốc, thì chợt tai tôi nghe thấy những âm thanh rất lạ vọng từ xa về.

ma nu thoi phap thuoc, truyen ma kinh di hay nhat, nhan qua


Rồi những âm thanh ngày càng rõ hơn, văng vẳng giữa đêm hè thanh vắng.

Đó là tiếng hét của phụ nữ, mang theo một cảm giác đau đớn ghê gớm như tiếng của người bị tra tấn.

Tôi đảo mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh…, tim tôi như rụng khỏi lồng ngực vì một cảnh tượng kì quái. Một cô gái vừa chạy, vừa la hét, tiếng hét ghê rợn như muốn xé toạc màn đêm.

Trên đầu cô ta, lửng lơ giữa hư không là một thanh gỗ không có ai cầm cả, vậy mà cứ đập xuống liên hồi vào đầu cô ta. Mỗi nhát đập xuống là máu lại tóe ra, kèm theo tiếng rú lên, rồi cô ta ôm đầu quần quại.

Ông giời ơi, cái gì thế này?

Là một người đàn ông mạnh bạo, từng trải qua nhiều sóng gió trong đời, ấy vậy mà tôi cũng không khỏi khiếp hồn, chân tay run lẩy bẩy vì cảnh tượng này.

Tôi xác định nhanh đây không phải người, vì là người thì nãy giờ bị đập như thế, sớm đã gục chết lâu rồi, đâu có chạy và la hét liên tục vậy được. Hơn nữa thanh gỗ kia cứ lơ lửng giữa hư không, đích thị là chuyện ma quái rồi.

Sợ thì sợ, nhưng tôi cũng tò mò không kém. Nên cứ căng mắt theo dõi. Rồi đến lúc sợ quá, tôi ngồi xếp bằng niệm Phật, đây là thói quen của tôi mỗi khi có gặp chuyện sợ hãi.

Niệm một lúc rồi thì tôi nhớ đến trong kinh Địa Tạng, có nói rằng khi người sống hồi hướng công đức tụng kinh niệm Phật cho người đã chết, thì người chết sẽ nhận được một phần công đức ấy. Hồn ma nữ kia nhìn đáng sợ, nhưng cũng thật tội nghiệp. không biết cái màn tra tấn này kéo dài bao lâu rồi, nhưng tôi không muốn nó tiếp tục thêm phút giây nào nữa.

Sao lại không thử nhỉ ?

Vậy là tôi niệm Phật khẩn thiết hơn, thành tâm hơn, vừa niệm vừa hồi hướng công đức ấy cầu cho hồn ma nữ thoát khỏi sự tra tấn.

Rất lâu sau, những nỗ lực của tôi đã có tác dụng. Quả nhiên thanh gỗ kia biến mất, ma nữ kia cũng dừng la hét, chỉ còn một chút ít tiếng rên rỉ khe khẽ.

Thật vi diệu, đó giờ tôi chỉ biết niệm Phật rất tốt, không ngờ niệm Phật lại có tác dụng mạnh mẽ đến cõi vô hình như vậy.

Thấy không còn bị đập vào đầu nữa, ma nữ đứng dậy, cô ta nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện. Và bắt đầu tiến về phía tôi …

Đang muốn vùng dậy bỏ chạy, thì tôi nghe thấy tiếng nói trong đầu mình, âm thanh của phụ nữ. Ồ, tôi có thể nói chuyện với cô ta trực tiếp tâm truyền tâm.

Cái tính tò mò trong tôi nó chợt trỗi dậy, lấn áp cái sợ. Vậy là tôi hỏi cô ta, vì sao cô ấy khi bị đập đầu liên tục một cách dã man như vậy.

Ánh mắt ma nữ nhìn tôi đầy vẻ trìu mến, như thầm muốn cảm ơn tôi, điều ấy cũng làm tôi bớt sợ đi phần nào.

Xem thêm: Đời người: Thành công càng muộn sẽ càng bền

Cô ta bắt đầu kể:

Hơn 100 năm trước, cô ấy là một tiểu thư cành vàng lá ngọc thuộc một gia đình phú hộ, giàu nứt đố đổ vách.

Thủa ấy là thời Pháp thuộc, nhà nào giàu có quyền bỏ tiền ra mua những người khác về nhà làm người hầu, sống như nô lệ. Nhà cô tất nhiên không ngoại lệ, trong nhà cô gia nhân già trẻ nam nữ rất đông, nhất nhất theo lệnh chủ phục tùng, nửa lời không dám cãi.

Được cha mẹ nuông chiều từ nhỏ, gia nhân hầu hạ, ra bẩm vào thưa, nên cô ta tính tình từ nhỏ đã ngạo mạn khinh người và đặc biệt đanh đá.
Lớn lên thì cái đánh đá ấy được tôi luyện trở thành sự hung dữ. Và chẳng có gì ngạc nhiên khi kẻ hầu người hạ trong nhà sẽ là những tấm bia hứng chịu những cơn thịnh nộ của cô nhiều nhất.

Thấy ai không vừa mắt là cô lập tức chửi bới. Mà lệ thường, sau vài câu chửi thì sẽ là những đòn roi giáng xuống xối xả, vơ được cây roi, thanh gậy gì gần đó là cô đập, đập liên tiếp, đập không thương tiếc.

Mà nghiệt một nỗi là cô ấy rất thích đập vào đầu.

Thành ra cô trở thành một cơn ác mộng khiếp đảm với người ở trong nhà. Ác mộng thật chứ không phải ví von, vì đã có những người bị đập mạnh vào đầu, trúng những chỗ hiểm mà nằm liệt luôn, không dậy được, hoặc thậm chí chết ngay.

Không chút tiếc thương nào cả, với những người ấy cô sẽ sai người vác bỏ vào rừng cho dã thú ăn thịt.

Đó là thời Pháp thuộc, địa chủ với chính quyền Pháp cấu kết, bao che cho nhau, nên việc gia nhân, người ở trong nhà bị đánh chết cũng sẽ chẳng có ai xử lí. Riết rồi nó thành một cái lệ bình thường, cũng may là cái thời kì nô lệ đen tối ấy đã chấm dứt sau cách mạng tháng 8 (1945).

Đến năm 27 tuổi, cô đi lấy chồng, chuyển về sống bên gia đình chồng.

Gia nhân trong nhà ai nấy thắp nhang, xì xụp bái tạ trời đất. Đám cưới của cô không chỉ là niềm vui hai họ, mà còn là niềm hạnh phúc vỡ òa của già trẻ lớn bé bao nhiêu người ăn kẻ ở trong nhà, thần bình an đã mỉm cười với họ. Ấy thế mà vẫn có người không qua được kiếp nạn…

Một năm sau, “cô chủ nhỏ” về lại nhà thăm bố mẹ, ở chơi mấy ngày. Lấy chồng rồi, cô có nhiều sự thay đổi, xong có một điều được bảo tồn bất di bất dịch, ấy là cái thói quen thích dùng cây đập vào đầu người khác.

Bữa ấy, có một cậu gia nô ngồi nghỉ dưới một gốc cây. Cô đi qua thấy cậu ta cứ ngồi mãi không làm việc.

“Á à, muốn làm biếng đây mà !” Máu trong người sôi lên nhanh chóng, cô lao đến vừa chửi, vừa đánh cậu ta tới tấp đến tối tăm mặt mày.
Thấy cô chủ đánh hăng quá, mấy người gia nhân ở gần đấy đánh bạo chạy lại van xin cô nương tay. Họ nói cậu này không phải là dạng lười biếng, chỉ là hôm nay cậu ấy bị sốt nặng, đuối quá nên mới ngồi nghỉ thế thôi.

Nhưng cô càng đánh thì càng hăng máu, mà đã trong cơn hăng máu, thì đâu có nghe ai phân trần, nhất là lời của mấy kẻ người ở thấp hèn này. Mắt đảo qua đảo lại tìm kiếm. Rất nhanh, một thanh gỗ khá vừa tay ở gần đấy đập vào mắt cô.

Ơn giời, nó đây rồi !

Cô vụt đến vớ lấy thanh gỗ. Rồi nhẳm thẳng đầu của cậu gia nô xấu số kia mà lao đến. Từng ngón tay cô siết chặt thanh gỗ, vụt xuống với tất cả sự nhiệt tình của tuổi thanh xuân.

Đốp ! Đốp !... Những cú nện dứt khoát giáng xuống không trật phát nào. Đám gia nhân gần đó khụy xuống, nước mắt lưng tròng, bất lực nhìn người anh em của mình bị đánh dã man mà không thể ứng cứu. Họ mà đến cản, thì cũng chỉ là cống nạp thêm một cái mạng mà thôi, chứ cũng chẳng cứu được cậu kia.

Một lát sau, đánh đã tay rồi, “cô chủ nhỏ” quăng thanh gỗ sang một bên, đứng thở hổn hển. Một người gia nhân đánh liều mon men đến gần nạn nhân để kiểm tra, nãy giờ thấy đã nằm im, đầu tóc bê bết những vệt máu. Và anh ta nhanh chóng nhận ra, cậu gia nô tội nghiệp ấy đã tắt thở tự bao giờ.

Không có đám tang nào cả.

Họa hoằn thì cũng chỉ là những giọt nước mắt lăn dài lặng lẽ, vội vàng bị vạt áo gạt đi của những người gia nô cùng cảnh ngộ.

Còn cô chủ, khác hẳn với sự điên cuồng ban nãy, bây giờ thì cô lại rất bình tĩnh. Cô nhẹ nhàng hạ lệnh cho vài người gia nô khác đem cái xác bỏ vào rừng cho đám thú rừng kiếm chác. Rồi cô bỏ đi tiếp tục làm những việc khác, ấy mọi chuyện cứ đơn giản như là cô vừa đập chết con muỗi vậy.

Đừng bỏ lỡ: Truyện ma có thật: Bãi sông quỷ ám

Đến tối, thấy khí trời oi bức nên cô rảo bước ra vườn dạo chơi, tận hưởng những cơn gió trời phơi phới. Vườn hơi tối, chẳng có đèn đuốc chi cả, nhưng mà không sao, cô đã quen thuộc với những cảnh vật này từ nhỏ, nên cứ thoải mái ngồi hóng gió, không vấn đề gì.

Đang chậm rãi ôn lại những kỉ niệm thời thơ ấu, cảm thấy thư thái hết sức, bỗng dưng … Đốp ! Mắt cô hoa lên, đất trời như sụp đổ. Đốp ! Đốp ! liên tiếp vài phát nữa, đầu cô đau buốt như vỡ tan thành từng mảnh vụn.

Rất nhanh, mọi thứ tắt ngấm.

Hồn cô xuất ra khỏi xác, và nhìn thấy cha mình, tay vẫn đang lăm lăm thanh gỗ. Ây lại đúng là thanh gỗ lúc ban ngày cô dùng để đập đầu cái thằng gia nô lười biếng kia.

Hóa ra, cha cô thấy trời nóng bức, cũng ra vườn hóng gió. Bỗng thấy có bóng người thấp thoáng, ông đoán ngay đó là một tên trộm nào lẻn vào, hòng khoắng tài sản nhà ông.

Dạo này chuyện ấy vẫn hay xảy ra khiến ông rất bực. Nay lại bắt được quả tang, thế thì còn gì bằng. Ông lặng lẽ thu người, khẽ khàng quờ tay tìm kiếm xung quanh… ơn giời, nó đây rồi ! Ông nhanh chóng tìm thấy một thanh gỗ khá vừa tay. Rồi rón rén tiếp cận đối tượng, mắt nheo lại, cẩn thận canh cự li…

Đốp! Đốp ! Ông tung ra liên tiếp mấy cú trời giáng vào đầu “tên trộm”. Quả nhiên không trật phát nào! “Tên trộm” đổ gục xuống nằm im đó. Ông vội gọi người mang đèn đuốc đến, soi xem cái thằng nào to gan dám vào trộm nhà ông.

Và khi đèn soi rõ ra gương mặt cô con gái yêu quý của ông, chứ chẳng phải tên trộm nào cả. Ông đổ sụp xuống bất tỉnh. Xung quanh tiếng hô hoán, tiếng gia nhân gọi nhau í ới, tiếng bước chân thình thịch chạy tới chạy lui, khiêng cáng, khiêng xác om cả một vùng.

Kể đến đây, hồn ma nữ dừng lại, thút thít khóc.

Rồi đột nhiên cô ta gào lên, một tiếng gào đau đớn đến xé lòng, như thể đã dồn nén cả thế kỉ, nay bùng phát ra. Ma nữ vùng dậy bỏ chạy, thoắng cái đã biết mất vào màn đêm tĩnh lặng.

Tôi sững sờ nhìn theo chỗ bóng ma biến mất. Lòng bồi hồi, ngổn ngang những cảm xúc khó mà nói rõ ra được.

Suốt đêm ấy, tôi thức trắng, không phải vì sợ, mà là vì những dòng suy tư về kiếp người cứ thế ùa về không sao ngăn được.

Khi con người ta lên cơn nóng giận, thì lẽ thường người ta sẽ tìm cách xả ra, bằng cách chửi, bằng cách đánh kẻ đã chọc cho mình sôi máu. Lúc xả ra như thế, nó rất là đã, cảm giác hả hê lắm.

Ấy nhưng mà hả hê trong bao lâu ? Chắc khoảng năm mười phút gì đó, cùng lắm cho là nửa tiếng đi. Rồi sao nữa ? Cái cảm giác hả hê ấy cũng sẽ tan biến, và mình sẽ quên đi thôi, xong ít ai nghĩ đến hậu quả còn ở lại.

  • Hậu quả có khi đến rất nhanh, mình chửi người ta, người ta chửi lại.
  • Mình đánh người ta, người ta kéo cả băng chém mình là bình thường.

Nhưng thực ra hậu quả đó chỉ là một phần rất nhỏ so với quả báo thật sự thôi, mà có khi trước mắt, ta chẳng thấy hậu quả gì cả. Như hồn ma nữ kia, khi sống là tiểu thư quyền thế hét ra lửa, nóng lên đánh chết vài tên người ở cho hả giận, chẳng bị sao cả.

Nhưng không, kẻ ngu không thấy quả báo, không có nghĩa là không có. Ngay hiện kiếp cô ta bị đánh vỡ đầu mà chết, đã coi là quả báo thê thảm rồi. Nhưng đâu đã hết, nhân quả luôn là gieo một gặt một nghìn, một triệu, thậm chí là vô lượng. Giống như gieo một hạt giống xuống, có khi gặp thuận lợi sẽ mọc ra cả khu rừng.

Hồn ma kia đã chết cách đây hơn một thế kỉ, vậy mà quả báo đến bây giờ vẫn phải chịu.

Từng giây, từng phút bị một thanh gỗ trong vô hình đập nát đầu liên tục.

Ây quả báo cũng thật lạ, trong kinh Phật cũng có một ngạ quỷ chịu hình phạt tương tự, do khi sống ỷ mình có võ công, lại có chức có quyền, sinh tâm hống hách ngang ngược, từng dùng đá phóng vỡ đầu một vị sa môn đã chứng Đạo. Chết rồi phải vào địa ngục, mãn hạn địa ngục sinh lên làm ngạ quỷ chịu cực hình : đó là trong hư không chẳng ai điều khiển mà nghiệp tự chiêu cảm, hiện ra một cây búa đập xuống đầu liên tục.

Phật biết chuyện ấy nên dạy một bài kệ:

“Là một bất hạnh lớn
Quyền lực cho kẻ ngu
Phước lành tiêu tan hết
Còn bị quả bể đầu”

Nay mới thấy hồn ma nữ kia cũng bị tương tự. Tôi tính nhẩm, một phút cô ta bị thanh gỗ kia đập xuống, chắc cũng phải 20 nhát. Một ngày sẽ là khoảng 28.800 nhát

Một trăm năm sẽ là khoảng một tỉ nhát đập. Khủng khiếp thật !

Ấy là tôi không biết khi mới chết cô ta có phải vào địa ngục, mãn hạn địa ngục mới sinh lên làm ngạ quỷ như vậy không, nếu vậy còn kinh hồn hơn nữa. Mà rồi giả sử hôm nay không gặp tôi, được tôi hồi hướng công đức niệm Phật cho mà dừng hình phạt lại, thì liệu sẽ tiếp tục quả báo đến bao giờ ?

Tất cả chỉ vì ban đầu, muốn thỏa mãn năm mười phút hả giận, để rồi gieo nhân ác, và rồi lãnh chịu quả báo lâu dài đến thế. Thử hỏi có đáng không ?

Chắc là cô ấy thấy không đáng, thế nên mới thét lên một tiếng đau đến xé lòng rồi bỏ chạy như vậy.

Nhân quả thật là đáng sợ. Tiếc thay cho những ai không biết, không tin nhân quả, buông lung theo lòng sân hận, tham lam, mặc tình tạo ác, đến khi quả báo đến thì đã quá muộn.

ĐỌC LẠI PHẦN 1

Thoi Phanh

(Đăng lại vui lòng dẫn nguồn Tamlinh.org đầy đủ)

Ma