04/06/2021 11:37 View: 3479

Truyện ma: Cô Hường (Tập 12)

Đọc đến đây nhiều cụ/mợ sẽ thắc mắc hình như em đang nhầm lẫn giữa tả thực và tiên hiệp, các cụ/mợ hoàn toàn có lý.

Chuyện xảy ra đã lâu, cũng ngót 3 chục năm rồi, từ ngày em còn bé tí, việc cô Hường bị con ma xó thành tinh hành hạ đến nỗi phải chết tức tưởi oan ức, rồi nó còn tỏa hồn, khốn phách sai khiến bắt liên tiếp mấy người trong làng cùng vô số lợn gà, trâu bò thì hình như tới tận bây giờ vẫn là giai thoại mà mỗi khi có đám ma hoặc có quái sự gì thì các cụ từ trung đến cao niên còn nhắc mãi.

co huong p12, truyen ma co that, ma xo ma ga

Nhất là đám ma ông/bà nào trong lịch sử có thời gian đi chợ rừng hoặc đóng quân tại miền Lạng Sơn, Cao Bằng. Cơ bản ký ức mọi người là giống nhau nên sự sai biệt chỉ ở một phạm vi rất nhỏ.

Về chuyện cụ Tự dùng bùa phép đấu với đám quan ôn, quỷ sứ và mẹ con cô Hường thì còn ly kỳ và mông lung hơn vì mỗi người phách một kiểu, không ai giống ai, ngay cả các ông bà, chú thím trong xóm nhà em cũng kể lại khác nhau, có lẽ không ai đủ duyên chứng kiến sự việc từ đầu chí cuối rành mạch, rõ ràng.

Có điều em dám khẳng định việc cụ pháp sư tên Tự đánh nhau với ác quỷ dưới sân nhà ông chú em là hoàn toàn có thực

Những chi tiết: cụ lập đàn như thế nào, đánh nhau trong bao lâu, cụ cố gắng đến hộc cả máu mồm, rồi quan ôn, quỷ sứ kéo về khiến chó mèo, lợn gà nháo nhác là có độ xác tín cao vì nhiều người đều nói thế.

Những chi tiết như đứa bé mà cô Hường bế trên tay là con ma xó thành tinh, rồi cụ Tự suýt chết vì nó là do chính cụ ấy kể với ông nội em, sau này thi thoảng trà dư tửu hậu ông em có nhắc lại. Còn lại những chi tiết khác thì là em hóng được từ nhiều người khác nhau, mỗi người kể mỗi khác nên em cứ cóp nhặt vào đây thêm da thêm lông tí cho nó sinh động, chứ em hoàn toàn không chứng kiến tận mắt. Lúc ấy em mới 8 tuổi, ông nào nửa đêm gọi em dậy bảo đi xem phù thủy đánh nhau với ma chắc em đ.ái mọe nó ra quần chứ chả đùa.

Trước khi viết cái đoạn này em cũng đã rất cân nhắc, có nên viết theo tưởng tượng qua những gì mình cóp nhặt được cho thành một chapter có hơi hướng hư ảo, liêu trai? Hay là viết theo tinh thần khoa học biện chứng đếch nhìn thấy thì đếch tin như bây giờ, nghĩa là em chỉ gói gọn việc đánh ma của cụ Tự trong một câu ngắn ngủi:

- Cụ ấy múa kiếm rồi niệm chú đến phọt cả máu mồm rồi sau mấy tiếng đồng hồ cũng chém được hết lũ ác quỷ cô hồn?

Rồi em quyết định viết theo trí tưởng tượng của mình, chuyện đã xảy ra kinh hoàng như thế, cái kết của nó cũng phải xứng đáng chứ không thể cụt ngủn vô duyên, đó là lý do các cụ đọc đầu truyện thì rất thực tả (chỉ thêm tí mắm muối) còn đến đoạn giết quỷ thì chả khác gì tiên hiệp kỳ tình.

Thôi không lan man nữa, đêm nay em sẽ kết thúc cái truyện này cho em đỡ mất ngủ và cho các cụ đỡ tức mắt, dài dòng mãi có khi thành dở hơi, chuyện là thế này:

Đến trưa hôm sau thì cụ Tự tỉnh dậy sau trận quyết chiến hung hiểm bội phần với con ma xó thành tinh đã mấy trăm năm

Việc đầu tiên cụ làm là yêu cầu nhà ông chú em chuẩn bị cho một cái lễ câu hồn vào buổi chiều. Biết cụ chẳng quản an nguy của bản thân, tận sức bình sinh trừ đi mối họa cho nhà em cũng như cho dân làng thì mọi người trong xóm vô cùng cảm kích. Bà Nhu đích thân sai con dâu đi nấu nguyên một nồi cháo gà thơm lừng để khi cụ dậy ăn cho ấm bụng.

Ngồi xếp bằng trên sập gụ, cầm bát cháo với cái thìa nhôm trên tay mà lão pháp sư một đời chuyên đi trừ tà bắt ma còn run rẩy mãi không thôi. Chiều ấy, hình nộm cô Hường vẫn nằm yên vị trên giường buông màn tang tóc, sau màn trì chú, tụng kinh của cụ cùng khói nhang nghi ngút thắp lên giữa bàn thờ cô Hường, cụ yêu cầu chính bà chị ruột của cô là cán bộ bên Lương thực huyện đội khăn đỏ dẫn vong.

Khăn đỏ vừa trùm đầu thì cụ rì rầm khấn vái đoạn rút lá cờ chĩa vào hình nhân cỏ năn quát lên: Xuất!

Ngoài trời lúc ấy không gió mà hai cánh màn giường cô bỗng nhè nhẹ rung lên, cụ Tự chỉ tiếp cây cờ về phía bà cô trùm khăn hô: Nhập!

Bà cô tự dưng rùng mình 1 cái rồi khó khăn lắm mới mở mồm cố thốt lên những âm thanh gần như vô lực:

…. cháu đội … ơn thầy … giải thoát … ma xó … kia ...

Đoạn cô ấy ngoảnh sang chỗ bà Nhu tiếp:

… Thím Nhu têm cháu … miếng trầu …

Cả nhà từ già chí trẻ, từ lớn chí bé đều tin rằng ấy là cô Hường đã nhập vào chị gái vì bình thường bà chị gái này ăn sóng nói gió, giọng cứ là sang sảng đàn ông, và từ bé cho chí lớn chả bao giờ bà ấy ăn trầu. Cô Hường thì lại khác, rất hay nhai trầu bỏm bẻm mỗi khi ngồi với bà Nhu hoặc đi đám cưới, đám ma trong làng.

Cả nhà lúc ấy ai cũng nước mắt lưng tròng vì đều cảm thấy là có thể truyện trò cùng người thân ruột thịt của mình dẫu đã là âm dương cách trở, cô Hường lúc này trong lốt bà chị khác xa con quỷ cái hàng đêm tác oai tác quái gây kinh hoàng táng đởm chốn thôn quê. Bà Nhu gạt nước mắt lã chã tay run run têm trầu rồi đưa cô:

- Trầu đây con ơi...

Bỏ miếng trầu vào miệng cô nhai chóp chép ngon lành, mắt cô cũng nhòa lệ. Rồi vừa nhai trầu cô vừa khóc cực khóc nhục, khóc như chưa bao giờ được khóc, những tiếng ai oán, trách phận than thân, kể tủi khoe hờn được tuôn ra bằng những lời nấc nghẹn, nước mắt nước mũi cô quyện cùng nước bã trầu đỏ thắm nhòe nhoẹt trên má, trên miệng, trên mắt rồi chảy xuôi xuống chiếu như máu rỉ ra vì uất hận đau thương.

Cụ Tự lúc này vẫn ngồi lim dim trước ban thờ mới nhẹ rung chiếc chuông trấn quỷ “đing-đang” rất khẽ, ngay lập tức hồn ma cô Hường hốt hoảng dừng khóc chao đảo người vì sợ.

- Có oan tình gì thì mau nói ra tường tận, ta biết con chết oan chết uổng, chịu khổ nhiều năm rồi, nào … nói ra kẻo ta rút phép thông công - Cụ Tự trầm giọng cất lời.

Cô Hường lúc này mới vừa sụt sịt vừa nức nở kể ra những gì mình tao ngộ bấy lâu nay ….

Số là đận ấy vì cám cảm bản thân cô gom góp hết vốn riêng mua một gánh xoong nhôm, chậu nhôm lên vùng Lạng Sơn đi chợ đồng rừng cùng vài người bác họ xa lấy chồng tận Bắc Giang. Xoong chậu đổi lấy gạo rồi lại mang gạo về Bắc Giang bán kiếm lời, cứ thế vòng quay tiếp nối sau hai năm cô đã có một số vốn kha khá.

Trong những lần bôn ba khắp mạn Lạng Sơn và vùng giáp ranh Cao Bằng cô có quen và yêu một anh chàng người Nùng tên A Sềnh cũng là dân chạy chợ, hai người rất tâm đầu ý hợp cùng nhau hùn vốn làm ăn một dải miền rừng, họ đã dắt nhau về bản nhà A Sềnh ra mắt. Đây là lúc bi kịch bắt đầu, trong bản của A Sềnh có lão thầy mo chột mắt, mặt chuột tai dơi, dáng đi lòng khòng tên là A Hủi.

Tên này tà pháp nổi tiếng miền biên viên, không chỉ Lạng Sơn – Cao Bằng mà cả người bên kia biên giới cũng thường ghé qua nhà hắn mỗi khi có việc cần kíp trong nhà. A Hủi là kẻ vô cùng háo sắc, hắn có tới 5 bà vợ nhưng bà nào cũng chỉ sống được với hắn chừng một vài năm là lại đột ngột quy tiên, dân vùng đó người bảo hắn sát vợ, người xì xầm rằng nó giết vợ đi để lấy máu nuôi ma xó trong nhà.

Cái ngày cô Hường ra mắt nhà chồng tương lai cũng là cái ngày mà A Hủi vì là họ hàng nội tộc, còn là vai chú của A Sềnh mà được mời đến xem mặt “cháu dâu”, thấy cô có chút nhan sắc hắn nảy tà tâm chiếm đoạt cô cho bằng được.

Sau lễ ra mắt bảy ngày, A Sềnh đi rừng bị trượt chân ngã đập đầu vào đá mà chết tức tưởi, cô Hường hay tin vội vàng gác chuyện làm ăn về bản chịu tang. Đám ma của chồng tương lai vừa xong thì cũng là lúc người ta thấy cô thập thò trong nhà A Hủi, mặt đờ đẫn như kẻ mất hồn.

Rồi cô và gã thầy mo độc ác ăn ở như vợ chồng với nhau mặc lời dèm pha của bố mẹ chồng “hụt” cũng như bà con dân bản, người hiểu chuyện thì biết ngay là A Hủi đã dùng con ma xó chiếm cô rồi. Tuy nhiên chẳng ai dám nói ra vì truyền đời nhà A Hủi vẫn âm thầm lưu truyền một câu chuyện liên quan đến con ma xó đã tồn tại mấy trăm năm trong nhà hắn

Con ma xó này đã thành tinh, hung ác vạn phần, tà pháp rất cao, cơ hồ loanh quanh mấy tỉnh biên viễn chẳng ai làm gì được nó.

Sau này khi cô Hường đã có thai với A Hủi thì gã mới nới lỏng cô phần nào, vì thế đầu óc cô cũng bớt u mê hơn so với những ngày đầu, vốn thông minh cô nhận ra sự khác lạ trong người, thêm nữa chạy chợ miền rừng mấy năm, những chuyện ma gà, ma xó, bùa bả … không phải cô chưa từng nghe. Việc đã đến nước này cô đành cắn răng tỏ ra thân mật, nhất tâm nhất ý chiều chuộng hắn.

Những lúc gần cận lão thầy mo già, hắn cũng cao hứng lộ ra chuyện con ma xó trong nhà, ngày ấy cách đây đã hơn hai trăm năm, vì muốn luyện ra một con ma xó uy lực vô song tổ tiên hắn đã tự tay bóp chết tươi đứa con đầu lòng ngay khi vừa lọt lòng mẹ. Xác hài nhi ấy cùng dây rốn lòng thòng được bỏ vào trong ống tre luồng to cỡ bắp đùi chứa đầy nước thuốc bí truyền và dán bùa, khắc chú khắp xung quanh để làm ma xó.

Cái ống luồng ấy được đặt trong xó tối góc nhà. Hàng ngày tôn chủ của con ma xó ấy, cũng chính là bố đẻ, đều đều nặn bảy giọt máu rỏ vào nuôi nó qua cái miệng lỗ đỉnh ống luồng, hàng ngày đều dành thời gian thắp nhang, đọc chú rồi trò chuyện hỏi han, dụ dỗ rồi dạy bảo con ma, dần dần khoảng ba tháng sau hễ cứ tôn chủ hỏi gì thì con ma lên tiếng léo nhéo trả lời từ trong ống.

Để con ma xó ấy trở nên linh diệu thì ngày thứ 100 trở đi, cứ giữa một tuần trăng lại phải giết tươi một đứa trẻ khác lấy máu cho nó uống, cứ thế sau một năm nữa, khi con ma đã tạm gọi là “thành” thì tổ tiên hắn tự tay chém phăng cổ vợ, mẹ đẻ con ma xó, hứng máu vào cái chậu to, chế thêm ma thang rồi bỏ cái ống luồng chứa con ma xó ngâm vào trong hỗn hợp ấy suốt bảy ngày.

Lúc ấy con ma vốn bị bóp chết tươi ngay khi vừa cất tiếng oe oe chào đời oán khí đã chất chồng, lại được nuôi bằng máu từ khi mới luyện để tăng sát khí, lúc cuối thì lại được ngâm vào chậu máu của mẹ ruột mình, mẹ con tương phùng, mẹ uất con oán, sẽ tạo ra một con ma xó tàn ác tà đạo vô biên.

Ma xó thông thường chỉ giữ nhà giữ cửa, ai vào lấy cắp cái gì thì cũng tự động mang trả, không trả vật chết tươi ngay. Kể cả là ăn vụng một miếng nhà nó cũng không xong.

Đi lên miền rừng, nhất là Lạng Sơn – Cao Bằng, khách lỡ độ đường tìm thấy một nhà dân, đang cơn đói ngấu lại thấy có bát thức ăn mới bốc một miếng bỏ vào mồm, vừa mới trệu trạo nhai chợt nghe từ một góc tăm tối nào đó trong căn nhà tiếng trẻ con léo nhéo đếm “Một”, thì đấy chính là tiếng ma xó, lỡ may người ấy không để ý lại bốc tiếp miếng nữa bỏ mồm thì tiếng léo nhéo lại vàng lên “Hai”.

Hễ là đàn ông cứ bị đếm 7 tiếng là chết không cứu được, đàn bà thì chín tiếng chẳng sai. May mắn gặp chủ nhà về thì còn giải kịp, chứ không thì cầm chắc cái chết kinh hoàng. Những người bị ma xó bắt thường chết vô cùng đau đớn, gan ruột cồn cào như bị ai cắt nát, xương co gân rút như bị trừu tủy luyện hồn, khiến mặt mũi biến dạng, méo mó. Đến lúc cực điểm thì thất khiếu chảy máu, mắt trợn trừng trừng mà bỏ mạng.

Con ma xó nhà A Hủi tàn độc và uy lực hơn nhiều

Nó là thứ để A Hủi và tổ tiên hắn ngồi lên đầu các thầy mo nuôi ma xó khác trong vùng, cũng là công cụ để chúng ra tay sát hại những ai chúng muốn giết. Mấy trăm năm tung hoành, mạng người mất dưới tay con ma xó thành tinh ấy phải lên đến con số kinh hoàng.

Thời gian tím ruột bầm gan, cắn răng nhẫn nhục sống với lão thầy mo già, bản thân cô Hường từng chứng kiến biết bao tội lỗi mà A Hủi cùng con ma xó thành tinh của mình gây ra. Bản tính vốn thiện lương nên cô thấy vô cùng sợ hãi, nhưng vì còn e con ma xó trong nhà lão thầy mo tà đạo nên cô chưa dám tính chuyện trốn đi, thêm nữa bụng cô hiện đang mang cốt nhục của hắn, vác cái bụng bầu về quê để chịu tiếng chửa hoang thời bấy giờ là cái việc tày đình.

A Hủi có 3 người con giai với 5 bà vợ trước đó, thằng con giai cả cũng theo nghiệp thầy mo giống bố nhưng mà ít tiếng tăm vì hắn pháp lực chưa cao, hai đứa còn lại thuộc dạng đầu trâu mặt ngựa hoành hành khắp nơi dọc dải Cao Bằng – Lạng Sơn.

Từ khi bắt cô về hắn đối xử cũng không hề tệ, nếu không nói là hơn hẳn so với 5 đời vợ trước, hắn bắt mấy đứa con dâu trong nhà phục dịch cô còn hơn cả phục dịch bà hoàng, đặc biệt kể từ khi hắn thăm mạch cô và biết cô có thai với hắn. Con trai con dâu nhà hắn thấy bố như vậy thì đều mắt tròn mắt dẹt, cảm giác lạ lẫm vô cùng.

Một đêm cô Hường đang say ngủ, chợt nghe có người gọi giật giọng:

- Hường ơi, Hường ơi … anh đây, anh về thăm em đây.

Rồi cô thấy A Sềnh từ hồi nào đãđứng ngay trước mặt, A Sềnh quần áo bê bết máu, trên đầu còn nguyên vết sọ vỡ toác từ cú ngã chí mạng trong rừng. Thấy người yêu về thăm cô vùng dậy chạy đến ôm choàng lấy A Sềnh và khóc trong mừng tủi, A Sềnh ôm cô hồi lâu rồi thì thào:

- Đêm nay thằng A Hủi nó dẫn con ma xó và đám âm binh, quỷ sứ sang Cao Bằng làm chuyện ác nên anh mới dám đến gặp em. Em biết hồn biết hút thì trốn ngay đi, chờ khi đứa bé trong bụng em tròn 9 tháng là nó mổ bụng moi ra luyện thành con ma xó nữa đấy.

Cô Hường bàng hoàng tỉnh giấc, mồ hôi mồ kê vã ra đầy mình, không thấy A Sềnh đâu cả, chỉ thấy tiếng côn trùng rả rích kêu dưới ánh trăng tàn cuối tháng buồn miên man. Dù sợ nhưng cô vẫn cố gắng nghĩ xem giấc mơ này có phải là thật hay không? Và cô rùng mình nhớ đến cái cảnh thằng con trai lớn lão A Sềnh thường len lén nhìn trộm cái bụng lùm lùm của cô với con mắt rất khao khát, đợi chờ. Thôi nguy rồi, cô ngồi chết lặng hồi lâu …

Chiều hôm sau khi A Hủi về nhà thì không thấy cô Hường đâu nữa, lão chột gầm lên như con thú bị thương, lão dùng chiếc hèo gỗ mun đánh mấy đứa con dâu không tiếc tay vì tội để cô trốn thoát. Đánh chán thì lão vào nhà đốt đèn, lên nhang rồi lầm rầm đọc chú, xong lão chỉ tay vào góc nhà quát lên:

- Theo về xuôi giết nó cho tao.

Đáp lại lời lão chột là tiếng trẻ con léo nhéo:

- Tôn chủ lại cho ta đi chơi à … nó đang có mang, người cống ta đứa con nó nhé, lâu rồi ta không được ăn thịt tiểu nhi … hé hé hé … hô hô …

Lão già ngồi xếp bằng trước ban thờ ma xó cau mày lại suy tính, giây lát sau hắn nhắm mắt lại và chầm chậm gật đầu. Tiếng cười hi hi he he lại rộ lên rồi im bặt, từ trong xó nhà lão, một đám sương màu đen tanh tưởi mùi máu mủ thoắt cái đã ào ra cửa chính rồi mất dạng.

- Hà … vốn là muốn luyện cho thằng cả con ma xó mới mà giờ lại sinh chuyện, hầy …. chậc chậc… giá pháp lực mày cao thì tao trăm tuổi sẽ giao mày con ma xó tổ truyền … giận cái là mày không chế nổi nó thôi … hài … ài. Lão buồn bực thở dài đoạn đứng phắt dậy vén mành bước ra ngoài.

Cô Hường ngay trong đêm ấy đã nhanh tay vớ lấy mấy bộ quần áo, vài ống cơm lam rồi lựa lúc mấy đứa con dâu nhà lão chột ngủ say sưa trèo tường trốn đi. Chẳng dám đi đường chính, cô cứ nhằm hướng Nam đường rừng lối chuột chạy nhỏ xíu mà chạy. Mấy ngày lội suối trèo đèo cô về đến địa phận Bắc Giang, lúc này áo quần tơi tả may gặp bà mế người Thổ tốt bụng lấy cho cô hai bộ quần áo, mặc nguyên bộ đồ dân tộc ấy cô ghé nhà người bác gái họ xa.

Cô kể là đang nằm võng ở nhà bà bác nghỉ ngơi thì thấy bào thai trong bụng đạp mạnh khác thường, rồi cứ như bị thứ gì bóp mạnh, đứa con trong bụng cô giãy đành đạch hồi lâu, mà lạ kỳ thay, cô lại không hề cảm thấy đau đớn chút nào, chỉ thuần là linh cảm của người mẹ khiến cô hình dung việc ấy.

Biết là có chuyện chẳng lành cô vội nhờ người anh con trai bác kia chở ngay ra đường bắt xe về Bắc Ninh, cứ tưởng vác cái bụng bầu về nhà thì thầy với anh chị từ mặt, thế mà khi thấy một cô người Thổ dập dềnh trước ngõ thì bố cô sau khi nhìn ngắm kỹ càng, đã nhận ra cô con gái thất tung bấy lâu nay, cụ khóc nấc lên rồi ôm cô vào lòng như thể cô vẫn là đứa con gái bé nhỏ ngày xưa của cụ.

Về đến nhà được một vài hôm, sau khi họ hàng tới thăm hỏi nhiệt tình thì một đêm cô nghe thấy trong bụng mình có tiếng cười gằn khác lạ, tiếng cười ma mãnh, quỷ quyệt, lạnh lùng, tàn ác đến rợn người. Cứ mấy đêm thấy tiếng cười như vậy thì cô nghe trong bụng mình có tiếng trẻ con phát ra:

- Hường à … Hường à … mày chạy không thoát đâu …

Tao đang ăn gan uống máu đứa con mày đây … thưởng thức nó xong tao sẽ vật chết tươi mày … hé hé hé ..há há … Và chuyện về sau là những gì em kể với các cụ trong những tập trước đó …

Sau khi cô Hường trong xác người chị gái làm bên Lương thực huyện kể rõ ngọn ngành đầu đuôi thì cả nhà đều khóc ngất, ma khóc người khóc, rất là bi đát đau thương. Chú anh ruột cô vốn bên quân đội, bình thường rất vô thánh vô thần, thế mà chiều ấy cũng không cầm nổi nước mắt, chú nghiến răng kèn kẹt đòi sang Bắc Giang hỏi bà bác về cái bản nơi lão thầy mo chột mắt ấy cư trú để găm cho nó mấy phát đạn vào hộp sọ.

Cụ Tự nghe thế thì xua tay:

- Chớ chớ anh ơi, rồi nó phải báo ứng ngay thôi, chớ mất công làm gì, nay tôi đã trừ đi con ma xó tổ truyền nhà nó rồi, vốn là cái nòi quỷ thì mất căn mất rễ cây tự hoại thôi.

Rồi cụ lấy lá cờ tam giác màu đen phất về phía chị gái cô Hường, rùng mình một cái cô ấy đổ vật xuống chiếu như say ngủ, cụ khuyên nhà cô Hường nên ra chùa làng làm cái lễ cầu siêu để linh hồn cô được mát mẻ siêu sinh. Xong, cụ xin ra về vì việc đã xong, ông em đưa tiền thù lao cụ chỉ lấy chút ít cho phải phép, cụ bảo:

- Sinh ra làm cái nghề này cũng là cái nghiệp, nhất bần nhị yểu tam vô tự thôi, rồi cụ ngâm nga “đã mang cái nghiệp vào thân lão huynh ạ”. Và cụ thở hắt một hơi thật dài

Khi cụ Tự còn đang gói ghém đồ đạc vào trong tay nải thì ngoài ngõ nhà ông em chó cắn lao xao, có bóng ai đó thập thò cánh cổng, ngập ngừng chốc lát rồi người ấy thẹn thùng bước vào trong sân đánh tiếng:

- Ông thầy pháp còn đây không?

Cả nhà ngó ra thì thấy anh con trai cả nhà ông bác ruột Chương gù đang tiến vào. Họ nhà em với họ Đinh Văn lúc ấy còn căm nhau lắm nên làm mặt lạnh chả ai nói gì, mọi người còn tỏ ra khó chịu, anh kia bố vừa mất chưa qua tuần đầu mà khi nhìn thấy cụ Tự thì cứ xoa tay khét mù nhe nhởn cười:

- Ông ơi ông cho con xin lại cái chuông.

Lão pháp sư đầu râu tóc bạc như đã biết trước cuộc viếng thăm này, cụ nheo nheo con mắt hấp háy nhìn anh ta rồi đáp:

- Tổ tiên nhà anh có phải từ Ninh Bình ra đây không? Anh kia giật mình nghĩ ngợi rồi gật đầu:

- Dạ vâng ông ạ.

Cụ Tự ôn tồn:

- Chuông trấn quỷ này vốn là vật của tổ sư ta, truyền thừa không biết bao nhiêu đời, còn ghi trong gia phả, cách đây hơn hai trăm năm mới được giao cho người bên nhà anh giữ hộ đó thôi.

Anh kia cúi đầu ngẫm nghĩ rồi lại gật. Lão pháp sư tiếp:

- Chuông này tối cần cho thầy phù thủy, dùng nó ta cứu khổ phò nguy cho thiên hạ, nó còn là thứ đời đời dòng pháp nhà ta thầy truyền cho trò, ta vẫn để tâm tìm nó khắp nơi mà đến bây giờ mới thu hồi lại được. Nể tình nhà anh có duyên với tổ sư ta, lại có công gìn giữ vật này bấy lâu, giờ ta lấy tiền trả anh coi như mua lại nhé.

Anh chàng vẫn cúi đầu chẳng nói gì, hồi lâu sau quay đ.ít chuồn thẳng, chả thèm mở mồm ra nói một câu, vẻ như cam chịu bằng lòng. Số là anh này thấy bố bị hồn ma cô Hường đóng dùi đục vào bụng chết tức tưởi thì cũng căm thù lắm, hắn cũng ranh ma nữa, trưa hôm ấy sau khi chứng kiến cụ Tự lập đàn rồi múa may một lúc thì cả làng đều nghĩ cụ đã diệt quỷ xong xuôi, chỉ có hắn là ban chiều còn quay lại nhà hàng xóm ông chú em để dò la tình hình.

Thấy đàn tràng vẫn nghiêm cẩn bày giữa sân, hắn biết là cuộc vui còn tiếp diễn, vì vậy tối hôm ấy hắn lấy hết đảm lược dắt trong người chiếc chuông, lén trèo lên cây nhãn góc vườn nhà cô Hằng để rình xem cụ pháp sư bắt mấy con ác quỷ ấy. Định bụng khi nào lão pháp sư bắt được thì hắn sẽ xông ra dùng cái chuông kia lắc liên hồi giết sạch cô Hường cùng lũ quỷ sứ quan ôn trả thù cho bố.

Nhưng mà người tính chẳng bằng trời tính, đúng lúc gay cấn nhất hắn sợ đến mất mật, bị ngã từ trên cây nhãn xuống vườn, rồi bị cụ Tự thu lấy cái chuông nhỏ xíu màu đen đầy huyền bí đó.

Ông em lại sai hai chú đưa cụ Tự về nhà. Sáng qua cụ đi bộ, nhưng đến chiều nay thì cụ mệt mỏi bơ phờ, bằng lòng ngồi sau xe đạp để về nhà. Ngay ngày hôm sau nhàcô Hường đã làm lễ cầu siêu rất chu đáo cho cô ở chùa làng em. Người ta đồn sau vụ bắt ma, trừ quỷ ấy, cụ Tự nghỉ dưỡng sức đến nửa năm mới bắt đầu trở lại nghề phù thủy …

Bảy năm sau ngày cô Hường mất, tức là năm 1994..

Vào 1 buổi chiều mùa hè xóm nhà ông em lại xôn xao vì có một chú người Thổ tầm ngoài 30 tuổi bị cụt một chân đến sát bẹn được bà bác họ xa cô Hường bên Bắc Giang tự dưng dẫn đến nhà cô. Vừa bỏ cái nạng ra là người Thổ ấy quỳ mọp xuống và dập đầu binh binh, vừa khóc lóc thảm thiết vừa khẩn cầu cái gì đó bằng tiếng Thổ ú ớ trước bàn thờ cô Hường.

Sau khi cơn xúc động lắng xuống, người nhà em vừa hỏi chuyện chú kia vừa truy vấn bà bác họ ấy thì mới hay: Người Thổ cụt chân này chính là con út lão A Hủi. May cho hắn là ông anh ruột cô Hường lúc ấy vừa hết phép lên đơn vị, chứ không chắc hắn no đòn bữa ấy chứ chả đùa. Ông nội em và ông đẻ ra cô Hường bình tĩnh hỏi han sự tình, người Thổ ấy trả lời bằng thứ tiếng Kinh lơ lớ, phải nhờ bà bác họ kia nhiệt tình phiên dịch thì cả nhà mới thủng câu chuyện.

Số là vào mùa xuân năm 1988, bố đẻ anh này lão A Hủi, sau một đêm thức dậy bỗng trở nên điên cuồng, man dại, lão cứ như người bị bóp chặt cổ, mặt mũi dồn máu đen sì, con mắt duy nhất của lão lồi tướng muốn phọt ra khỏi hốc, mũi mồm sưng vù, lão gầm lão gào, kêu rống lên như bò váng hết cả bản, rồi lão cứ đập đầu vào tường côm cốp đến bật cả máu ra.

Chưa hết, lão cầm con dao quắm trên tay tự chặt chân tay mình, lúc ấy cả nhà đi nương hết, còn mỗi cô con dâu út đang bụng chửa vượt mặt là tận mắt chứng kiến. Lão băm nát hai chân rồi lại dùng dao tự xẻo thịt trên người mình, từng miếng từng miếng thịt đỏ lòm vương vãi, hở xương trắng hếu, lóc thịt chán lão cầm con dao rạch ngược bụng mình rồi thọc tay vào bới ra bao nhiêu là gan ruột ruột lòng thòng.

Đến nỗi lúc sau lão ngoẹo cổ chết thì người lão giống như một đống thịt bầy nhầy máu me khủng khiếp, cô con dâu ngất lên ngất xuống ngã từ trên nhà sàn xuống sân rực thai cũng đi luôn sau đó một ngày.

Vừa ma chay cho lão và cô con dâu xong xuôi thì sau đấy chừng 3 tháng...

Đứa con trai cả của lão chẳng hiểu tại sao bỗng dưng ban đêm treo cổ lên xà nhà tự tử, tờ mờ sáng người nhà tỉnh dậy thấy cái xác không hồn treo lủng lẳng gần chỗ ban thờ. Sau đó 3 tháng nữa thì ông con trai thứ 2 vốn chuyên đi cướp thì lại bị băng cướp khác mai phục gần bản dùng súng kíp bắn cho nát xác, đến nỗi khi lau rửa khâm liệm người ta thấy rơi ra cả vốc đạn chì.

Chỉ còn ông con trai út này sợ quá bỏ sang tít bên Trung Quốc làm ăn được yên ổn mấy năm, tự dưng cuối năm 1993 bị gỗ đè nát chân, phải cưa sát tận bẹn, những ngày nằm dưỡng thương hắn mơ thấy bố với anh về liên tục bảo là:

- Vì con ma xó tổ truyền bị giết, nên các oan hồn không còn ai chế ngự đã nhè cả nhà hắn ra mà vật, rồi chúng nó sẽ giết sạch cả nhà. Muốn sống sót thì tìm về dưới xuôi nơi con ma xó bị tiêu diệt mà nhờ chính cái người giết nó họ viết cho cái lệnh trục vong đem dán ban thờ, vì người đã giết được con ma xó ấy hẳn pháp lực phải rất cao thâm, đủ sức hóa giải lũ oan hồn này.

Hắn nghe lời và mất mấy tháng dầm dề cũng đã dò tìm được về tới nhà cô em …

Cơ trời vốn cao thâm bí hiểm, nhân quả vốn cũng khó rõ ngọn ngành, khi hắn biết cụ Tự chính là người trừ được con ma xó nhà hắn thì cũng là lúc cụ được đón vào miền Nam giúp một người thân trong đó. Đợt suốt mấy ngày hắn tuyệt vọng ra về … Thời gian sau bà bác họ cô Hường về chơi có kể: Người con trai út của lão thầy mo chột mắt ấy đi đám ma về ngã xuống suối chết chìm, lúc vớt được xác thì cua cá đã rỉa cho rã xương rã thịt, không ai còn nhận ra mặt, chỉ nhờ cái chân cụt mới biết hắn chính là đứa con trai út nhà A Hủi.

Kể từ sau lễ cầu siêu thì vong linh cô Hường rất hiếm khi hiện về, xóm nhà ông em cũng như cái làng quê nho nhỏ xinh xinh cạnh dòng Như Nguyệt ấy không còn ai nói bị cô trêu nữa, chỉ có mấy lão già đánh cá ngoài đê chỗ đối diện bãi tha ma cứ khăng khăng thi thoảng giữa đêm còn vẳng nghe tiếng võng đưa kẽo kẹt …

---------------

Đọc lại trọn bộ: TRUYỆN MA CÓ THẬT: CÔ HƯỜNG 

Đọc tiếp: NGƯỜI MẸ QUỶ - TRƯỜNG LÊ 

Ma