04/06/2021 11:39 View: 692

Truyện ma: Đừng cắm đũa giữa bát cơm (Tập 27)

Thầy Tư lúc này đã rút sẵn trong người một cái bát quái,đặt phía sau lưng. Dường như ông đang chuẩn bị sẵn cho những biến cố sắp sửa xảy ra.

dung cam dua giua bat com 27, truyen ma

Ông đã sớm biết được người này là ai,nhưng muốn xem họ về đây làm gì và nguyên nhân thực sự bên trong ra sao để xử sự cho hợp tình hợp lý. Dù là người cõi âm hay cõi trần,công lý vẫn luôn là thứ buộc phải minh bạch.

- Dần để anh nói chuyện với con cháu.... Hừ hừ. Mày lại đây...

- Thầy....

Chị Liễu nhìn qua thầy với ánh mắt hoảng loạn,cầu cứu. Ông khẽ lắc đầu ra hiệu không sao. Ý để xem thẳng Tí,bây giờ là cậu của chị,đang muốn làm gì. Chị Liễu nhích từng bước sợ sệt đến sát chỗ má mình đang ngồi.

- Khà khà.... Mày...mày...còn nhớ tao không...không...khà khà. Khụ khụ

- Là...bác...là bác...phải không bác

- Khà khà...sao giờ mày mới nhận ra.. Tao vuốt râu rồi mà. Di ảnh tao trên kia. Mày không thấy giống à. Đợi tao vỗ cái đùi,mày mới sợ hay sao. Khà khà. Má mày còn tinh ý,tụi mày con cháu,vứt hết. Thằng chồng mày.. Mất dạy với tao....mất dạy với tao lắm...

- Bác..sao bác lại nói vậy...

- Anh hai ơi. Anh hai linh thiêng có gì hãy nói,đừng quở trách tụi nhỏ mà anh hai.

- Dần không biết đâu... Để anh nói cho Dần nghe. Dần có nhớ năm xưa. Anh phải đấu tranh dữ dội lắm,má mới cho anh miếng đất bên hông không. Cho riêng anh đó. Mà rồi anh chết đi. Anh chết đi. Hai vợ chồng nó chiếm lấy.

- Bác ... Bác. .đừng nói vậy...con...không chiếm...con không chiếm....là má cho...là má cho...con.

- Im miệng. Là em sao Dần. Là em cho tụi nó sao dần. Miếng đất đó là của anh mà. Là ba má cho anh má. Anh chết đi,chồng em cũng chết rồi, em phải giữ đó cho anh về ngự chớ.

- Anh hai ơi... Chuyện qua rồi mà anh. Cũng là con cháu anh nó ở,cũng là.máu mủ ruột thịt chớ phải người dưng nước lã đâu anh ơi. Là em đồng ý cho,hai đứa mới dám cất nhà lên ở mà.

- Hai đứa nó là loại bất hiếu. Hai đứa nó là loại bất hiếu.

- Sao anh lại nói con cháu như vậy tội lắm anh ơi.

Biểu cảm của thằng Tí càng lúc càng dữ dằn hơn. Từng đường nét trên gương mặt,thái độ,khua tay múa chân đều thể hiện rõ sự tức tối.

- Cho cái loại vô ơn này ở để làm gì. Tụi nó chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Cho dù anh có chết đi thì trước đây miếng đất đó cũng là của anh. Vậy mà hai năm qua,vợ chồng nó không hề đặt lên bàn thờ cho anh một cái bánh,một cái kẹo,hay thắp cho một nén nhang. Thằng chồng nó,thằng cứng đầu. Năm lần bảy lượt đều không chịu thừa nhận,không chịu khấu tạ anh. Anh hỏi em có tức không. Anh hỏi em có tức không. Có đau có bực không. Hả.

- Con...con....

- Sao. Tao nói có đúng không. Tao vẫn có chút lòng thương cảm với mày vì từng nghe mày tỏ lòng thành,muốn soạn một mâm thịnh soạn để mời tao,để cảm tạ tao. Nhưng thằng chồng mày,chính thằng chồng mày đã cản lại,không cho mày làm,một nén nhang cũng không. Đáng lẽ,mày thành tâm,mày phải ân cẩn giải bày cho nó hiểu. Đàng này,còn xiêu lòng theo. Hỏi tao có tức không. Tao có tức không.

Hình như những lời đanh thép của thằng Tí,không,lần này phải gọi là bác của chị Liễu là hoàn toàn chính xác. Chị vô cùng sững sốt nhưng không hề có phản ứng bào chữa nửa lời. Lần này có lẽ hình ảnh của bác hai đã hiện lên rõ nét và xua tan đi nổi nghi ngờ của chị,thay vào đó là sự ân hận và day dứt dù lúc còn sống,chính bản thân ông ta cũng không mấy tốt đẹp với má con chị.

- Anh...hai anh hai ơi... Huhu huhu

Bà cụ nắm chặt tay thằng Tí,nước mắt đầm đìa,khẽ quay sang chị Liễu,cái nhìn xót xa vô cùng. Chuyện này rất khó nói đúng sai,nhưng với lý lẽ của mình,bác của chị cũng có ý đúng,tuy nhiên,lỗi không thể hoàn toàn đổ hết về vợ chồng chị được. Chuyện khuất mặt là thứ phải có niềm tin,không ai gượng ép,không ai bắt buộc. Có điều để phủi phui hay quên sạch đi ơn nghĩa,nguồn gốc ông bà tổ tiên như anh Hải chồng chị thì quả thật,khó thể nói là phải đạo. Dù sự việc ngày hôm nay có xảy ra hay không,thì điều đó cũng đã có chút sai lệch về tín ngưỡng,về đạo đức làm người rồi.

- Em thấy anh nói có đúng không Dần. Hả...em dạy con dạy cái như vậy hả Dần. Hả. Dạy nó quên cả bác mình luôn hả Dần.

- Không... không anh hai đừng nói vậy. Nó trẻ người non dạ, sao có thể hiểu mấy chuyện đó được anh hai. Miếng đất em cho cũng lâu rồi. Nhưng mới hai năm nay nó mới cất nhà mà anh.

- Từ hồi nó mới có miếng đất,nó đã vậy rồi đó Dần. Em hỏi nó thử có không. Thằng Hải đó. Hai sáu nó về anh vặn cổ nó trên đường..

- Huhu.... Bác ơi...bác ơi..bác tha cho chồng con mà bác ơi. Huhu... Khụ khụ khụ... Khụ khụ.... Điền....Điền......

Chị Liễu tự dưng đột ngột thay đổi giọng nói,khuôn miệng nhóp nhép như đang nhai trầu, lưng bỗng dưng khom sát xuống,tay ra dấu như đang chống gậy, chân đi khập khiễng nặng nhọc tiếng sát đến chỗ thằng Tí đang ngồi.

-------------------

Đọc tiếp:  (Tập 1)     (Tập 2)      (Tập 3)     (Tập 4)     (Tập 5)     (Tập 6)      (Tập 7)      (Tập 8)     (Tập 9)       (Tập 10)      (Tập 11)       (Tập 12)     (Tập 13)     (Tập 14)        (Tập 15)       (Tập 16)         (Tập 17)         (Tập 18)         (Tập 19)        (Tập 20)       (Tập 21)       (Tập 22)      (Tập 23)        (Tập 24)       (Tập 25)        (Tập 26)        (Tập 27)         (Tập 28)          (Tập 29)        (Tập 30)

Đọc trọn bộ: NGHIỆP LÀM THẦY PHÙ THUỶ - NGUYỄN NGỌC QUANG

Bản quyền thuộc về tác giả Ngọc Sơn

Ma