04/06/2021 11:43 View: 967

Truyện ma: MAIN MỘT MẮT (Tập 17)

Em thì vẫn chả hiểu gì. Cả lũ chạy lên trên đấy, chỗ mà mọi người nói là cái N đang đứng. Lên đến trên đấy thì Main bắt đầu hỏi han nói chuyện nhưng không hiểu sao cái N không nói được

Main mot mat 17, mat trai thay ma, truyen ma

Main cũng không hiểu N muốn nói gì. Buồn cươid lắm nhé, để nhìn được em cứ phải quay đầu sang một bên, chúng nó thấy em quay đầu sang con M thì lại cứ tưởng em nhìn trộm thích con M, thằng C thấy vậy cứ lườm hằm hè em (gớm, đéo ai thèm).

Em thấy Main không giao tiếp được nên bảo…

- Để tớ thử…

Em nhắm mắt một lúc thì chuyển lại lời N nói…

- Nó bảo, nó thấy Main bị các vong linh đòi nợ, biết là đòi nợ gì nên đi xin cho Main, nhưng ở đây là lãnh giới của ma da, nên nó không đi vào được, cũng không găp được thủ lĩnh ở đây nên không biết làm cách nào, đang loay hoay không biết sao thì thấy Main với C ra, và thấy bị em doạ, rồi biết được khả năng của em, biết em thân với các vong linh ở đây nên mới theo em nhờ em giúp đỡ…

Nói đến đây thì không hiểu N nó làm sao mà tự dưng biến mất thình lình.

Thấy vậy Main mới hỏi em là có thấy N nói gì đâu mà em hiểu, em giải thích cho Main hiểu khả năng của em là có thể giao tiếp, đọc được ý nghĩ của vong linh. Nghe thấy vậy cả lũ mới ồ lên ngạc nhiên, đang bàn tán thì thằng C nói…

- Này, sao không thấy thằng V đâu…

- Nó đang nghịch nước dưới kia kìa

M vừa nói xong thì cả lũ giật mình, biết có điều chẳng lành nên cả lũ chạy xuống tới nơi thì thấy thằng V đang chới với giữa dòng nước. Bọn em hét ầm lên kêu cứu. Thấy vậy thằng C mới lao đầu xuống cứu thằng V, em hét lên…

- “Đừng! Xuống là chết chùm bị kéo theo đấy…

Nhưng nó vẫn mặc kệ lời em nói. Đúng lúc này thì thấy Main bảo con M đưa cho nó cái liềm, M hiểu ý, rồi Main cầm cái liềm cứa một phát vào tay, máu bắn toé loe... nó lấy máu bôi hết lên cái liềm rồi bảo thằng T bơi ra chỗ thằng C dặn, nếu thấy gì rút chân lấy ít máu nhúng xuống nước là sẽ thoát. Xong đến chỗ thằng C, nếu nó cứu đc V mà không lên được thì nhúng cái liềm này xuống nước là thoát.

Thằng T nghe dặn dò xong thì nhảy xuống, ai cũng lo lắng hướng mắt nhìn theo, rồi Main bảo M chạy về gọi người đề phòng có chuyện gì còn có người ứng cứu. Quả nhiên không sai, thằng C chưa kịp ra chỗ cái V thì đã bị rút kéo xuống, nó là thằng khoẻ lại bơi giỏi mà không tài nào vật lộn được với dòng nước xiết... 

Main thấy vậy mới hét to…

- Nhanh lên đi T, thằng C nó sắp không trụ nồi rồi…

Nhưng thằng T cũng đâu kém, nó cũng như kiểu bị cản không cho tiến lại gần mà, thằng C chết hụt ở con suối này một lần rồi chẳng nhẽ các vong linh ở đây lại cho thoát, cơ hội mấy năm có một lần. Thằng ấy vùng vẫy một tí thì nhúng được cán liềm xuống nước, máu ở cán liềm chảy ra, thì chắc nó thấy nhẹ hết người không bị giữ nữa, nó mới một mạch bơi ra chỗ thằng C.

Khi thoát ra khỏi chỗ nước có máu ấy, đến được chỗ thằng C thì lại bị bám víu, mà thằng V càng ngày càng trôi ra xa chỗ hủm... Thấy vậy Main mới chỉ hét lên, nước mắt chảy ra…

- Cố lên, không cứu được thì tự cứu lấy mình đi…

Em thấy vậy thương quá không biết làm tn chỉ còn cách cầu xin các vong linh ở đấy, nhưng dường như họ chị mải mê đến con mồi mà bỏ qua lời câu xin của em.... em đành bất lực. Em lại thấy Main nhắm mắt, nó bảo càng ngày càng nhiều vong linh tụ tập, nó chạy ra dí bàn tay đang chảy máu xuống nước, máu chảy ra thì em thấy nhiều tiếng hét vang lên đến nhức óc, để máu có thể chảy tới chỗ thằng C đến chỗ thằng V thì máu đâu cho đủ.

Tình hình ngày căng thẳng, thằng T bây giờ chỉ biết cứu lấy mình và thằng C, chắc đành bỏ mặc thằng V vậy. Nó mới nhấn chìm cái liềm xuống. Dường như cơ thể 2 thằng nhẹ bẫng tự nổi lên, thằng C thấy vậy định lao qua chỗ thằng V nhưng thằng T ngăn lại, vì hình như thằng V đã chết rồi thì phải, sự nhấp nhô kia chỉ là do vong linh bẫy để dụ người thôi. 

Vì từ đầu đến cuối đều không thấy thằng V kêu cứu một câu nào, hay hét lên dù chỉ một lời, mà kể cả nó chưa chết thì cũng hết cái để bảo vệ rồi, ra đấy lại chết cả 3. Nghe lời thằng T nói vậy nó cũng chỉ biết nhắm mắt thở dài, 2 mắt nó đỏ ngầu ...nó bảo rằng lần đầu tiên nó thấy bất lực thế này.

Rồi nghe thấy Main hét lên…

- Nhanh lên bờ ra khỏi chỗ ấy đi…

Nghe thấy vậy 2 thằng mới để ý, máu ở chỗ liềm sắp tan hết, hai thằng bơi thật nhanh lên bờ. Lên tới bờ nhìn về phía hủm thấy V chìm dần đây cũng có lẽ là lỗi ám ảnh nhất của cả nhóm khi nhìn bạn mình chết mà không cứu được.

Em với Main chạy sang chỗ 2 thằng đấy rồi lại chạy ra chỗ hùm tìm V. Ra đến nơi mặt hủm vắng lặng như tờ, xoáy nước xiết, hình như trời lại kéo cơn mưa âm u đến. Main dùng khả năng nhìn xuống mặt hồ thì thấy nhiều vong linh nổi lên, tất cả là 10 vong linh. Thấy vậy Main quỳ xuống khóc, bảo thằng V bị ma da dìm kéo xuống thay thế rồi, không cứu đươc nữa rồi.

Em nhìn về phía miếu thì thủ lĩnh đã xuất hiện, Main cũng thấy nhưng vì đang hoảng hốt cho bạn mình không nói gì, em hỏi rằng sao hắn thấy vậy mà không cứu, hắn chỉ cười và bảo hắn chỉ cứu những người được chọn thôi, một mạng của V có thể siêu thoát được 10 người nên hắn cũng mặc kệ, rồi biến mất.

Một lúc sau, mọi người chạy ra không thấy V đâu, họ hô hào mang thuyền lưới ra đi tìm xác, người nhà V vì đau buồn quá... khi thấy vậy lao vào chửi bới bọn em, bảo sao không cứu nó với, vì bọn em nên thằng V mới chết.... Thấy vậy mọi người can ngăn bảo đây là ngoài ý muốn, có ai muốn thế đâu, chúng là trẻ con làm sao có thể xử lí được.... nhưng mọi người có biết đâu, tí nữa chỗ này thành 3 người chết chứ đâu phải một người. 

Người lớn đưa mấy đứa em về nhà, để công việc lại cho các cô các bác. Về đến nhà mẹ em chửi em té tát, cấm lần sau không được bén mảng ra chỗ ấy các thứ.... Em cũng chỉ biết dạ dạ vâng vâng rồi tắm rửa ăn cơm, tầm 8h thì bố em có điện thoại bảo đưa em lên công an lấy lời khai. Lên đến nơi thì thấy mấy bạn kia cũng ở đấy, cả lũ trình bày lại sự việc và kết luận là do chết đuối.

Lấy lời khai xong, người lớn ở lại làm việc còn bọn em ra ngoài chờ. Ra ngoài em mới hỏi…

- Vớt được xác Vinh chưa…

- Chưa, họ bảo tìm từ tối rồi chưa thấy -  M nói.

Ai cũng mặt ủ rũ, ngồi được một lúc thì mấy bác bảo bọn em về trước đi, bác còn tí việc với tí ra chỗ suối xem người ta vớt được xác chưa. Cả lũ lủi thủi về, được nửa đường thì thằng C lại có ý kiến

- Hay là mình đi ra chỗ suối kiếm thằng V đi, với khả năng của thằng Main bọn mình sẽ tìm được đấy…

- Tối này ra đấy không sợ à -  M nói…

- Tao nghĩ với những gì đã xảy ra thì không có gì đáng sợ nữa rồi…

Em nghe thấy vậy mới thắc mắc…

- Chẳng nhẽ vụ phố Bưng có quỷ các bạn là người trong cuộc hả…

- Ừ đúng vậy, cả phố chiến đấu với con H tí thì Main mất mạng… -T nhanh nhảu đáp…

- Uầy ghê vậy, các bạn siêu thế… – Em nói

- Thôi, vậy đi ra chỗ cái suối thôi không tí muộn mọi người lại đi tìm.

Đi dọc đường em có hỏi chuyện Main, về vụ máu, Main giải thích cho em từ đầu đến cuối và cuối cùng em cũng đã thông não. Đi được một lúc
thì cảm thấy nghê rợn sao đó, ban ngày đi cái đường này không sao, mà tối đi sao ghê thế, cây cối mọc um tùm hai bên, đường đi chỉ được rọi sáng bằng mấy cái đèn pin lắt léo...

Cả lũ bám sát vào nhau thì gió rít thổi lên lạnh hết cả người,,, căng thẳng quá... vì đã trải qua nhiều thì thấy không khí thay đổi, côn trùng im lặng là biết có gì đó đang đến. Bọn em bám vào Main, em cũng bám vì sợ bỏ mẹ, đứng một mình khéo nó lôi đi không ai cứu ấy chứ híhi.

Thấy vậy thằng C mới hỏi em…

- Ngườii như D cũng sợ à…

- Thôi đi mày, sao bây giờ tử tế thế, tao mày đi cho dễ nói chuyện  - em nói….

- Ừ thì tao mày, thế người như mày mà cũng sợ ạ… C nói.

- Sợ chứ, tao có phải như Main đâu, muốn nhìn được tao phải tập trung hoặc không cần tập trung thì vong hồn nó tác động lên tao thì tao mới thấy, mà chờ đến lúc tập trung chắc tao đã bị hại rồi… – Em nói.

Thằng C thấy vậy cũng ậm ừ, ngày càng lạnh thì Main đứng lại, nó bảo có động.... Ai cũng quan sát xung quanh thì

Bụp.... con N hiện ra..... chu choa mạ ơi, nó bây giờ như thần thánh vậy sợ quá.

Main thấy N nên đứng lại giao tiếp với nó, rồi nó cũng như lúc chiều lại chỉ sang em, em hiểu ý. Ngồi một lúc mới tường thuật lại…

- Cái N bảo là muốn tìm được xác V thì phải tìm được thủ lĩnh của vùng này, rồi nhờ thủ lĩnh làm phép cho xác V nổi lên, chứ không tìm được đâu, bị giấu rồi…

Rồi mọi người hỏi chuyện sao chiều nay đang nói lại biến mất… Nó bảo nó đang bị nhốt ở dưới ngục do chết trùng, thành ra chỉ trốn được ra ngoài một tí để báo cho mọi người, thằng V chết cũng trùng nên cái N nó không thể bén mảng lại được chỗ ấy…

Nói đến đấy thì N cũng đi luôn. Rồi cả lũ kéo ra chỗ suối, thấy mọi người đang tập trung ở đấy hô hào tìm kiếm. Rồi Main mới nhìn 1 lượt bảo không thấy, bây giờ phải làm thế nào. Em thấy vậy mới bảo để em gọi hắn ra cho, vì mọi người đang tập trung ở chỗ hùm không thể ra đấy thắp hương để gọi hắn ra được.

Em ngồi tập trung tư tưởng để tìm hắn, quả đúng không hổ danh tập luyện tĩnh tâm... mãi một tiếng sau mới tìm được hắn ạ. Hắn xuất hiện Main cũng nhìn thấy…

- Cậu tìm ta có việc gì vậy….

- Em tìm anh có chút việc nhờ ạ…  - Em nhanh nhảu đáp

- Vậy hả, việc gì

- Em muốn nhờ anh cho xác của V nổi lên được không ạ, anh thương thì thương cho trót, bọn em toàn người trần mắt thịt không biết đường mà lội không biết lối mà đi, chỉ biết nhờ cậy anh thôi ạ…

Hắn nghe thấy vậy cũng chỉ cười rồi nhìn vào 1 mắt hỏi…

- “Cậu còn nhớ ta không…

- Nhớ….

- Còn nhớ những gì đã hứa không…

- Nhớ…

-----------------------------------

Đọc lại: 

KỲ I: (Tập 1)    (Tập 2)    (Tập 3)      (Tập 4)       (Tập 5)       (Tập 6)         (Tập 7)         (Tập 8)        (Tập 9)       (Tập 10)         (Tập 11)       (Tập 12)       (Tập 13)

KỲ II: (Tập 14)     (Tập 15)      (Tập 16)        (Tập 17)      (Tập 18)        (Tập 19)       (Tập 20)        (Tập 21)      (Tập 22)        (Tập 23)      (Tập 24)    (Tập 25)

Bản quyền thuộc về tác giả Nguyễn Dũng

Ma