04/06/2021 11:43 View: 851

Truyện ma: MAIN MỘT MẮT (Tập 2)

Sau biến cố chết hụt ấy, em cũng không nói với ai rằng con mắt trái của em có thể nhln thấy ma. Vì lúc ấy em còn trẻ con, nói ra cũng không ai tin. Em chỉ bảo bác sĩ là thấy mờ mờ chứ không mù thật, để mọi người đỡ nghi ngờ.

truyen ma main mot mat tap 2, mat trai thay ma

Từ ngày hôm ấy em trở về những ngày bình thường

Nhưng có điều khác biệt là em có nhiều bạn hơn. Kiểu lúc ấy còn bé nên em không biết đâu là người, đâu là vong. Chỉ biết đấy là mấy đứa trẻ nó chịu chơi với em.

Mẹ em nhìn vào thấy em hay lẩm bẩm ngồi chơi một mình thì cũng thấy lạ nhưng không để ý lắm vì lúc ấy mẹ chỉ nghĩ nó ngoan để cho mình còn kiếm đồng ra đồng vào.

Vào một buổi chiều, em với lũ nhóc hàng xóm đi bắt bọ xít về rang, ngày ấy món bọ xít là đặc sản rồi chứ làm gì có đồ ăn vặt như bây giờ. Em với lũ bạn ra đằng sau núi, chỗ ấy trồng nhiều nhãn của hợp tác xã nên bọ xít cực kỳ nhiều. Đang mải mê vợt, thằng bạn em mới nhìn thấy một khối đá dài dài hình chữ nhật, mà nắp lại tròn tròn, bên trên có mấy sợi xích, nối với đầu là một tấm gương.

Bản tính trẻ con cũng như ai, đó là hiếu động, tò mò. Nó mới rủ bọn em ra xem đấy là cái gì.

Khi đến nơi, em thấy có một khí gì rất ma mị, lạnh toát. À em chú thích về con mắt trái của em cho các mày hiểu nhé (để con mắt trái nhìn được ma thì em phải che con mắt bên phải lại và mở to mắt trái chớp chớp 3 cái là nhìn được, em phát hiện ra khi ở bệnh viện do vô tình làm như vậy, còn để bình thường thì em chỉ nhìn được bằng một mắt).

Khi đến bên khối đá ấy, em rất run, trong đầu chỉ có tiếng văng vẳng lại đây, lại đây như kiểu bị thôi miên.

Thằng bạn em tiến tới chậm chậm mới kéo mấy sợi xích, gỡ tấm gương ra, thì có một khẽ hờ để đẩy nắp khối đá ra. Nó mới hô hào bọn em cùng nó đẩy. Bọn em đẩy hết sức lực thì mới hé ra vừa bằng đầu người để chui vào.

- Để tao thò đầu vào xem bên trong có gì, biết đâu là kho báu.

Em mới nghĩ. “kho báu cái mả m* mày chứ kho báu" (đây là lời văn của em nhé, chứ iúc ấy thằng bạn em kể lại thì nó nghĩ làm gì có kho báu, em đổi lại cho sinh động). Thằng bạn em mới thò đầu vào, nó hú hú vài cái. Rồi thò đầu ra. Nó bảo:

- Bây giờ tao đố đứa nào đủ can đảm để xem bên trong có cái gì đấy.

Nó thách đố bọn em. Nó nháy mắt một thằng trong nhóm để làm theo nó, để trêu em. Nó biết em nhát mà, thằng ấy cũng thò đầu vào bảo:

- Bên trong chả có gì, tối om om. Mày thử đi D.

Nó khè khè vài cái. Bản tính đàn ông mới dâng lên, em bảo:

-Tránh ra, để tao xem.

Em vừa thò đầu vào thì cảm thấy rất đau đầu, cảm giác lúc ấy như bị ai nắm đầu gõ từng nhát một, đau buốt kinh khủng, rút đầu ra cũng không rút được.

Bản tính em sợ bóng tối, khi thấy mình mới kẹt thì em khóc hét ầm ầm, kêu bọn bên ngoài kéo ra. Chúng nó thấy em khóc nên sợ, cũng không trêu nữa mà hò nhau kéo em ra nhưng không tài nào kéo ra được. Chỉ còn cách đẩy nắp đá ra một tí nữa. Thế là cả bọn túm vào đẩy nắp đá ra.

Trong lúc hoảng loạn, em nước mắt ngắn nước mắt dài, mắt nhắm mắt mở, lúc ấy em chợt nhìn thấy có mấy luồng sáng xanh đỏ tím vàng rất ma mị.

Lộ rõ ra cái đáy hòm toàn xương trắng 

Em sợ quá, cố đẩy thật mạnh thì lại ra được, không có cảm giác bị nắm đầu kéo vào giữ nữa. Khi thoát ra em mới bảo: 

- Ê, chúng mày ngó vào xem, có nhiều xương lắm. Có ánh sáng nữa, ai bảo không có gì.

Thằng bạn em lại chui đầu vào, nó không thấy gì nên bảo em vì sợ quá mà thần kinh không ổn định. Tiên sư nó, không ổn định à, xem phải bây giờ t có chốt vào mồm mày không. Em thấy vậy, rồi kệ nó vì còn đang sợ.

Trời cũng nhá nhem tối nên bọn em rủ nhau đi về. Ra về thằng bạn em còn lấy cái gương trên nắp hòm, nó bảo tao lấy về cho mẹ tao soi gương (=))) vcl.) Lúc ra về em cứ có cảm giác ai nhìn mình, lạnh hết cả sống lưng, lông tay lông chân dựng đứng lên.

Tối hôm ấy sau khi nhà nào về nhà nấy thì em bị sốt, chẳng hiểu sao sốt tự dưng cao thế, em bị rơi vào trạng thái mê sảng. Vừa khóc vừa ú ớ. Mẹ em thấy lạ mới cố gặng hỏi:

- Con nói gì nói to lên.

Em chỉ nhớ em bảo rằng: 

- Mẹ sang hỏi thằng T. Hôm nay nó dẫn con đi bắt bọ xít rồi vào hầm mộ. Con sợ quá.

Thế rồi em lại rơi vào trạng thái mê sảng. Mẹ em biết có chuyện nên cầm tờ giấy đốt vía cho em. Rồi thắp nén nhang lên ban thờ các cụ kêu cầu phù hộ. Nén nhang vừa hết thì lúc ấy em cũng tỉnh. Mẹ mới bế em sang nhà thằng T. Thấy nó đang ngồi học bài, mẹ em cố gặng hỏi chuyện, nhưng thẳng ấy lỳ không nói. Nó chỉ bảo: 

- Cháu trêu D thôi, chứ không có ma mãnh gì đâu. 

Lúc ấy em cũng vừa nửa tỉnh nửa mơ, nhìn quanh nhà nó  thì thấy tấm gương nó lấy để góc đầu giường. Vậy rồi lại ngất lịm đi.

Đến sáng hôm sau mẹ thằng T hốt hoảng chạy sang bảo:

- Không thấy thằng T đâu cả, đêm qua khi nó học bài xong thì đi ngủ, mẹ nó thấy nó đi ra ngoài đi vệ sinh, lúc quay lại thấy mặt nó tái mét, như gặp gì đáng sợ. Mẹ nó cố gặng hỏi thì nó cũng không nói, chỉ thấy nó ôm cái gương mà vái vái, rồi lẩm bẩm một mình....

Đang nói chuyện thì mẹ thằng H (là cái thằng cũng rúc đầu vào tiếp theo để hùa vào trêu em ấy). Cũng bảo không thấy thằng H đâu. Mẹ em mới nói trấn an: Chắc 2 thằng rủ nhau đi chơi. Hai bà mẹ cũng đinh ninh như vậy, em thì vẫn sốt mê sảng.

Trong lúc miên man, thì em thấy bóng thằng T với thằng H ngay bên cạnh.  Chúng nó lại rủ em đi chơi, đi bắt bọ xít tiếp. Em mệt quá, cứ lắc đầu nguầy nguậy. Vậy là hai thằng nó kêu:

Bọn tao chờ mày khỏi ốm, bọn tao sẽ chờ đằng sau núi.  

Nó còn dặn em khi đi nhớ cầm theo tấm gương, vậy rồi 2 đứa nó biến mất.

Đến chiều khi em dần dần đỡ thì thấy bên ngoài ồn ảo quá, mọi người bảo vẫn chưa thấy hai thằng ấy chúng nó về. Thế là cả xóm mới xáo xác đi tìm. Bố mẹ hai đứa nó chạy vào hỏi em:

- Cháu có biết hằng ngày T với H đi chơi ở đâu không? 

Em cũng chỉ lắc đầu, nhưng chợt nhớ lúc em mê sảng nên quay sang bảo mẹ đưa em ra chỗ sau núi. Mọi người cũng đi theo em, khi gần đến nơi thì mây đen kéo ầm ầm, gió rít nổi nên. Ai cũng thấy lạnh hết người, núi cứ âm u, sầu muộn quá. 

Đến nơi, mọi người lùng sục hết khắp ngóc ngách cũng không thấy hai đứa ấy đâu. Cố tìm một lượt nữa thì tiếng chó sủa tru tréo cả lên, trời kéo dông đến, chả mấy chốc mà tối sầm sập lại. 

Tiếng chó sủa không dứt, mọi người thấy vậy tưởng thú dữ nên cứ đứng sát vào nhau. Thời ấy, chỗ em được gọi là đồng beo ạ. Tiếng chim lợn kêu eng éc làm ai cũng giật mình, ngước lên trên thì thấy cái gì đung đưa, đung đưa.

Một bác có đèn pin rọi lên thì ôi thôi... đấy là xác hai thằng T và H…

Hai đứa nó treo cổ bằng sợi xích buộc ở quan tài. Mọi người vừa hoảng sợ vừa kinh hãi. Em đứng còn không vững, gia đình hai bên bò ra khóc lóc, ầm ĩ.

Các bác trèo lên cây để gỡ hai thằng ấy xuống. Em mệt quá nằm trên lưng bố, cơn sốt lại kéo đến, chỉ nghe thấy tiếng khóc lóc nỉ non văng vẳng bên tai rồi ngất lịm.

-----------------------------

Xem tiếp: 

KỲ I: (Tập 1)    (Tập 2)    (Tập 3)      (Tập 4)       (Tập 5)       (Tập 6)         (Tập 7)         (Tập 8)        (Tập 9)       (Tập 10)         (Tập 11)       (Tập 12)       (Tập 13)

KỲ II: (Tập 14)     (Tập 15)      (Tập 16)        (Tập 17)      (Tập 18)        (Tập 19)       (Tập 20)        (Tập 21)      (Tập 22)        (Tập 23)      (Tập 24)    (Tập 25)

Bản quyền thuộc về tác giả Nguyễn Dũng

Ma